ThuNhi
032 Khai Thien Lap Dia Output

Kế Hoạch Viết Truyện: Khai Thiên Lập Địa (Dự kiến 18 chương)

Phần 1: Hạt Giống Vũ Trụ và Vòng Vây Hỗn Độn (Khoảng 3.000 chữ)

  • Chương 1: Tiếng Thở Dài Trong Bóng Tối: Miêu tả thuở hồng hoang không không gian, thời gian. Tập trung vào hình ảnh mầm sống cuộn tròn say ngủ trong Hạt Giống Vũ Trụ.
  • Chương 2: Sự Siết Chặt Của Băng Giá: Khắc họa những Kẻ Hỗn Độn đại diện cho bóng tối đang vây siết và chèn ép từ bên ngoài. Chúng mang dã tâm bóp nghẹt ánh sáng.

Phần 2: Trận Chiến Khởi Nguyên (Khoảng 3.000 chữ)

  • Chương 3: Sự Thức Tỉnh Của Đấng Khổng Lồ: Thần Khổng Lồ bên trong Hạt Giống cảm nhận được sự run rẩy của các linh hồn nhỏ bé nên đã bừng tỉnh. Ngài vươn vai và đạp chân để chống trả.
  • Chương 4: Tiếng Gầm Xé Toạc Hư Không: Trận chiến rung chuyển diễn ra. Thần Khổng Lồ vung tay xé toạc vòng vây, khiến Kẻ Hỗn Độn vỡ tan và dạt ra những góc xa xôi nhất.

Phần 3: Sự Bung Nở và Giấc Ngủ Dài (Khoảng 3.000 chữ)

  • Chương 5: Bông Hoa Của Các Vì Sao: Lớp vỏ vỡ ra tạo thành tiếng nổ lớn, Hạt Giống Vũ Trụ bung nở. Vô vàn hạt ánh sáng bắn ra thành các vì sao và dải ngân hà.
  • Chương 6: Khúc Hát Ru Giữa Ngân Hà: Thần Khổng Lồ cạn kiệt sức lực sau trận chiến sinh tử. Ngài trôi bồng bềnh giữa ánh sáng và chìm vào giấc ngủ dài.

Phần 4: Lần Thức Giấc Thứ Hai - Phân Ranh Đất Trời (Khoảng 3.000 chữ)

  • Chương 7: Mớ Bùng Nhùng Khí Đất: Vạn năm trôi qua, Thần tỉnh giấc và thấy khí nhẹ, khí nặng quện chặt, đất trời dính liền.
  • Chương 8: Cột Chống Trời: Ngài đội khí nhẹ lên làm Trời, đạp khí đục xuống làm Đất. Ngài hì hục đào đất, đập đá đắp thành cột chống trời khổng lồ và được gọi là Thần Trụ Trời.

Phần 5: Các Thần Thức Tỉnh và Sự Lập Nên Thiên Cung (Khoảng 3.000 chữ)

  • Chương 9: Đồi Núi Khởi Hình: Thần Trụ Trời phá cột đá, đất đá văng ra tạo thành đồi núi, thung lũng, đồng thời đánh thức các vị thần khác đang say ngủ.
  • Chương 10: Chín Tầng Mây Tráng Lệ: Ngọc Hoàng, Thần Mặt Trời, Mặt Trăng cùng bay lên xây dựng Thiên Cung bằng những ánh sáng rực rỡ nhất. Họ bắt đầu ban hành luật lệ và quản lý vũ trụ.

Phần 6: Sự Kết Hợp Giữa Nước Và Non (Khoảng 3.000 chữ)

  • Chương 11: Bước Chân Từ Non Cao và Đáy Biển: Trái đất tươi đẹp nhưng tĩnh lặng. Thần Rồng Lạc Long Quân từ đại dương vươn lên, Nàng Tiên Âu Cơ từ núi cao bước xuống.
  • Chương 12: Bọc Trăm Trứng Diệu Kỳ: Cuộc gặp gỡ giữa Nước và Non kết tinh thành bọc trăm trứng, ấp ủ những sinh linh mới.

Phần 7: Sự Trở Lại Của Kẻ Hỗn Độn và Trận Đại Chiến Lần Hai (Khoảng 4.500 chữ)

  • Chương 13: Cơn Cuồng Phong Đen Tối: Kẻ Hỗn Độn từ rìa vũ trụ quay lại trả thù, trút sóng thần, động đất và những tảng thiên thạch rực lửa xuống Trái Đất.
  • Chương 14: Lá Chắn Rồng Tiên: Tộc Rồng và tộc Tiên xả thân chiến đấu, dùng thân mình đánh chặn thiên thạch để bảo vệ bọc trứng.
  • Chương 15: Ánh Chớp Cuối Cùng: Lạc Long Quân và Âu Cơ dốc cạn phép thuật đẩy lùi kẻ thù. Trận chiến kết thúc, hai vị thần biến mất bặt vô âm tín.

Phần 8: Con Người Nhận Lãnh Trách Nhiệm (Khoảng 4.500 chữ)

  • Chương 16: Một Trăm Mầm Sống Tỉnh Giấc: Bọc trứng nở ra một trăm người con bơ vơ giữa thế giới hoang tàn, vắng bóng Cha Mẹ.
  • Chương 17: Lời Trăng Trối Của Gió Biển: Lời dặn dò của Rồng Tiên vang lên, yêu cầu các con tự dùng bàn tay và trí tuệ để làm chủ thế giới, xây nhà và gieo hạt.
  • Chương 18: Hành Trình Tự Lập Vĩ Đại: Năm mươi người lên núi, năm mươi người xuống biển. Con người chính thức kế thừa ý chí Rồng Tiên để xây dựng thế giới mới.

Bạn có muốn điều chỉnh thêm bớt gì ở dàn ý này không, hay bạn muốn tôi bắt đầu chắp bút ngay cho Chương 1: Tiếng Thở Dài Trong Bóng Tối?

Chương 1: Tiếng Thở Dài Trong Bóng Tối

Các em hãy nhắm đôi mắt lại, hít một hơi thật sâu và để trí tưởng tượng của mình trôi ngược về một khoảng thời gian vô cùng xa xôi. Nó xa xôi đến mức những chiếc đồng hồ đếm nhịp tích tắc hay những tờ lịch tường của chúng ta hiện nay cũng không thể nào đo lường được. Đó chính là thuở hồng hoang.

Thuở hồng hoang ấy là một cõi tĩnh lặng vô biên, nơi chưa hề có không gian, thời gian, và cũng hoàn toàn chưa có ánh sáng rực rỡ soi chiếu. Thật khó để tâm trí nhỏ bé của chúng ta hình dung ra một nơi không có không gian. Các em thử nghĩ xem, ngày nay chúng ta có bầu trời rộng lớn trong xanh phía trên để ngước nhìn những đàn chim bay lượn, có mặt đất nâu vững chãi phía dưới để đôi bàn chân chạy nhảy tung tăng. Chúng ta có phía trước mặt để mạnh mẽ tiến bước, có phía sau lưng để quay đầu nhìn lại. Nhưng vào thuở ấy, không có phương trên, cũng chẳng có phương dưới. Không có khái niệm cao thấp, rộng hẹp, xa gần. Tất cả chỉ là một khoảng không vô định, trống rỗng và mênh mang vô bờ bến.

Không những không có không gian, mà ngay cả thời gian lúc bấy giờ cũng chưa từng tồn tại. Ngày nay, chúng ta biết mặt trời mọc báo hiệu một ngày mới bắt đầu với những tia nắng ấm, mặt trời lặn báo hiệu một ngày đã qua đi để nhường chỗ cho bóng đêm. Chúng ta có mùa xuân ấm áp mầm non chồi biếc, mùa đông lạnh giá tuyết rơi trắng xóa để đếm những năm tháng trôi qua. Nhưng thuở hồng hoang làm gì có mặt trời, làm gì có mặt trăng, làm gì có các mùa trong năm để mà đo đếm thời gian? Không có quá khứ để luyến tiếc, không có tương lai để chờ mong. Mọi thứ chỉ đơn giản là một sự hiện diện tĩnh lặng, kéo dài vô thủy vô chung trong màn đêm đen đặc quánh.

Tuy nhiên, trong cái bóng tối vô tận, yên ắng và tưởng chừng như trống không ấy, vạn vật trên đời này không hề tan biến hay rơi vào cõi hư vô. Nếu có một phép màu kỳ diệu nào đó giúp chúng ta nhìn xuyên qua bức màn đêm dày đặc của vũ trụ thuở ban sơ, chúng ta sẽ phát hiện ra một điều vô cùng huyền diệu. Ở chính giữa tâm điểm của sự trống rỗng vô hình ấy, có một báu vật tuyệt đẹp đang nằm yên nghỉ. Đó chính là một chiếc Hạt Giống Vũ Trụ khổng lồ.

Hạt Giống Vũ Trụ không hề giống như những hạt đậu xanh, hạt ngô hay hạt mầm hoa hướng dương nhỏ xíu mà chúng ta thường cẩn thận vùi xuống lớp đất ẩm ướt trong vườn. Nó là một chiếc hạt khổng lồ, vĩ đại đến mức ôm trọn mọi khả năng của sự tồn tại. Lớp vỏ bên ngoài của Hạt Giống vô cùng nhẵn mịn, kiên cố và vững chãi như một bức tường thành bất khả xâm phạm. Lớp vỏ ấy có nhiệm vụ vô cùng quan trọng: che chắn và bảo vệ hoàn toàn những bí mật thiêng liêng nhất đang ẩn giấu bên trong khỏi cái lạnh lẽo, cô độc và trống rỗng của cõi vô tận bên ngoài.

Bên trong lớp vỏ vững chắc ấy là một thế giới hoàn toàn trái ngược với sự tăm tối mịt mù bên ngoài. Tại đây, tất cả ánh sáng, mọi mầm sống và vạn vật vĩ đại của thế giới tương lai đều đang ở đó, cuộn tròn và say ngủ êm đềm.

Hãy cùng nói về ánh sáng. Mặc dù bên ngoài chưa hề có ánh sáng tỏa rạng, nhưng bên trong chiếc Hạt Giống lại được lấp đầy bởi một quầng sáng nội tại êm dịu, ấm áp tựa như vầng hào quang của muôn ngàn viên ngọc quý hòa quyện vào nhau. Tất cả những sắc màu đẹp đẽ nhất của thế giới đều đang chìm trong một giấc ngủ dài. Màu vàng rực rỡ của những tia nắng mặt trời tương lai giờ đây chỉ là những sợi chỉ tơ mỏng manh, tự cuộn mình lại thành một quả bóng ánh sáng nhỏ nhắn, ngoan ngoãn nằm nép vào một góc. Màu xanh thẳm của bầu trời tự do, màu xanh ngọc bích của nước biển bao la, màu đỏ rực cháy của ngọn lửa sưởi ấm hay màu tím biếc dịu dàng của những cánh đồng hoa oải hương… tất cả đều đang hòa quyện vào nhau như một bảng màu của người họa sĩ vĩ đại đang thiu thiu ngủ. Chúng chưa tỏa sáng rực rỡ chói lòa, mà chỉ khẽ chớp tắt nhịp nhàng như nhịp thở đều đặn của một sinh linh bé bỏng.

Bên cạnh ánh sáng, tất cả mầm sống và vạn vật trên Trái Đất tương lai cũng đang an toàn cuộn tròn bên trong Hạt Giống. Những hạt mầm của các loài cây khổng lồ như cây bao báp, cây sồi ngàn năm rễ cắm sâu vào lòng đất, cho đến mầm của những ngọn cỏ dại mềm mại ven đường, những bông cúc họa mi bé nhỏ mỏng manh nhút nhát, tất cả đều đang tựa sát vào nhau. Chúng chưa có rễ để cắm sâu xuống tầng đất sâu, cũng chưa có những chiếc lá xanh mướt để vươn mình ra đón giọt sương mai. Chúng chỉ là những ý niệm thuần khiết nhất, những hạt mầm trong vắt đang ấp ủ giấc mơ đẹp đẽ về những khu rừng nguyên sinh xanh thẳm, rậm rạp của tương lai.

Những dòng sông uốn lượn, những con suối nhỏ róc rách hát ca, những thác nước hùng vĩ tuôn trào bọt tung trắng xóa và cả những đại dương bao la mênh mông sóng vỗ… tất cả lúc này chỉ là những giọt nước vô hình đang cuộn mình ngủ yên êm ái. Chúng mang trong mình giấc mơ phiêu lưu về những chuyến đi dài ra biển lớn, về những cơn sóng vỗ bờ dào dạt tung bọt trắng, nhưng hiện tại, chúng ngoan ngoãn nằm im, tĩnh lặng và trôi bồng bềnh trong không gian ấm áp thiêng liêng của chiếc nôi vũ trụ.

Những ngọn núi cao vút với đỉnh nhọn kiêu hãnh chạm đến tận mây xanh, những thung lũng sâu thẳm hiền hòa che chở muôn loài, những vách đá cheo leo thử thách lòng dũng cảm hay đơn giản chỉ là những viên sỏi nhỏ bé tròn trịa ven suối, tất cả cũng đang nằm đó. Chúng đang mềm mại thư giãn, tích tụ sức mạnh vô bờ bến từ sự tĩnh lặng vĩnh cửu này, kiên nhẫn chờ đợi một ngày được trỗi dậy, vươn cao, tạo thành dáng hình vững chãi, uy nghi bảo vệ cho mặt đất.

Và thiêng liêng hơn cả, ẩn sâu ở lớp trung tâm nhất của Hạt Giống, được bao bọc, nâng niu kỹ lưỡng nhất bởi muôn vàn lớp ánh sáng dịu nhẹ và mầm sống xanh tươi, chính là những linh hồn vô cùng nhỏ bé. Đó là linh hồn của muôn loài muôn thú một mai sẽ cất bước đi trên mặt đất tương lai. Những chú hươu sao với đôi chân nhanh nhẹn, những chú gấu nâu hiền lành to xác thích ăn mật ong, những chú chim sẻ có giọng hót líu lo chào ngày mới, và cả những chú kiến thợ chăm chỉ cõng lá về tổ… Tất cả đều đang nhắm nghiền đôi mắt, cuộn tròn thân mình ngoan ngoãn như những em bé nằm gọn trong nôi, thanh thản cảm nhận hơi ấm thiêng liêng lan tỏa.

Đặc biệt nhất trong số đó, có cả những linh hồn mang hình hài của con người tương lai, linh hồn của chính những em bé với đôi mắt sáng ngời, đôi bàn tay khéo léo và một trái tim dũng cảm đầy tình yêu thương. Những linh hồn nhỏ bé, trong trẻo ấy cũng đang say ngủ, hơi thở nhịp nhàng của các em hòa quyện một cách hoàn hảo vào hơi thở của ánh sáng, của cây cỏ, của núi sông, tạo nên một bản hòa ca êm ái nhất, tĩnh lặng nhất của vũ trụ.

Trong cái không gian tuy chật hẹp bởi vô số mầm sống đang hội tụ, nhưng lại vô cùng ấm áp và thiêng liêng này, không hề có sự tranh giành hay phân biệt nào cả. Ánh sáng, mầm sống cỏ cây, linh hồn muôn thú và con người đều nương tựa vào nhau, ôm lấy nhau, hòa vào nhau làm một khối đoàn kết vô hình vững chắc. Không một ai biết mình đã nằm ngủ ở đó bao lâu, từ khi nào, vì thời gian đâu đã có để mà đếm nhịp tích tắc. Họ chỉ biết một điều duy nhất trong tiềm thức: nơi đây là nhà, là nơi an toàn tuyệt đối, là chiếc nôi hoàn hảo nhất nơi họ được yêu thương và chở che khỏi sự trống rỗng, vô tận và mịt mùng bên ngoài.

Thế nhưng, điều kỳ diệu gì đã giữ cho toàn bộ không gian bên trong Hạt Giống Vũ Trụ luôn giữ được sự ấm áp, nhịp điệu và bình yên tuyệt đối như vậy? Đó là bởi vì, ở chính giữa tâm điểm của Hạt Giống, cùng say sưa trong giấc ngủ với các mầm sống, là một thực thể vô cùng vĩ đại. Đó là một vị Thần Khổng Lồ. Vóc dáng của Ngài lớn lao, vĩ đại đến mức đôi vòng tay của Ngài có thể ôm trọn lấy toàn bộ vạn vật. Vòm ngực rộng lớn, vững chãi của Ngài là điểm tựa an toàn nhất, êm ái nhất cho những linh hồn nhỏ bé tựa đầu vào say giấc nồng.

Thần Khổng Lồ cũng đang ngủ rất say, một giấc ngủ sâu thẳm kéo dài từ tận đầu thuở hồng hoang. Mỗi nhịp thở đều đặn, chậm rãi của Ngài tạo ra một luồng sinh khí ấm áp, nhẹ nhàng thổi qua mớ tóc tơ của những linh hồn, ân cần vỗ về những mầm cây đang chìm sâu trong cõi mộng. Thình thịch... thình thịch... thình thịch... Nhịp tim mạnh mẽ, tràn đầy sức sống và ấm áp của Thần Khổng Lồ lan tỏa ra xung quanh, truyền đến từng ngóc ngách bên trong, trở thành chính nhịp đập êm ái của chiếc Hạt Giống Vũ Trụ. Sự hiện diện uy nghi mà vô cùng hiền hòa của Ngài đã biến Hạt Giống thành một pháo đài bất khả xâm phạm của sự sống, một không gian rực rỡ hoàn toàn cách biệt với cõi hư không tăm tối bên ngoài.

Mọi thứ cứ thế tiếp diễn, êm đềm, tĩnh lặng và tuyệt đẹp. Bóng tối mịt mù, lạnh lẽo bên ngoài không thể nào chạm tới hay làm hại những mầm sống ngoan ngoãn đang nằm gọn gàng bên trong. Sự trống rỗng của cõi vô cực cũng hoàn toàn bất lực, không thể làm phai nhạt đi hơi ấm rực rỡ của vạn vật đang cuộn tròn say ngủ.

Đó là một giấc ngủ dài vĩ đại để vạn vật tích tụ năng lượng, để muôn loài rèn luyện những ước mơ lớn lao, kiên nhẫn chờ đợi một ngày được đánh thức. Nếu các em có thể dùng phép thuật để hóa thân thành một tia sáng nhỏ bé xíu đang nằm lọt thỏm trong Hạt Giống lúc bấy giờ, các em sẽ cảm thấy vô cùng buồn ngủ, mí mắt sụp xuống êm ái, nhưng sâu thẳm trong trái tim lại ngập tràn một cảm giác hạnh phúc, bình yên không sao tả xiết. Các em sẽ cảm nhận được ngay bên trái mình là một mầm hoa hồng đang tỏa hương thơm nhẹ nhàng trong mơ, bên phải mình là một giọt sương mai mát lành đang thiu thiu ngủ, và tất cả vạn vật, từ sinh linh nhỏ bé nhất đến Thần Khổng Lồ vĩ đại nhất, đều đang cùng chia sẻ chung một nhịp thở êm ái vô ngần.

Tất cả các mầm sống và linh hồn đều đinh ninh tin rằng, giấc ngủ ngọt ngào này sẽ kéo dài vĩnh viễn, êm đềm trôi qua muôn đời mà không có bất kỳ điều gì có thể phá vỡ. Mọi linh hồn nhỏ bé đều cảm thấy an tâm tuyệt đối khi được bao bọc, chở che bởi lớp vỏ kiên cố, vững chãi của Hạt Giống Vũ Trụ và vòng tay ấm áp, vững như thái sơn của vị Thần Khổng Lồ.

Thế nhưng, hỡi các bạn nhỏ dũng cảm của chúng ta ơi, trên đời này làm gì có giấc ngủ nào là kéo dài mãi mãi mà không đến lúc phải vươn vai thức dậy? Mọi hạt giống dù cứng cáp đến đâu đều được sinh ra với một sứ mệnh thiêng liêng là phải nảy mầm và lớn lên. Mọi lớp vỏ dù kiên cố đến mức nào, cũng được tạo ra là để chờ đợi một ngày kia bị phá vỡ, nhường chỗ cho sức sống mãnh liệt vươn mình ra ánh sáng.

Trong khi tất cả vạn vật, mọi ánh sáng rực rỡ và muôn vàn mầm sống vẫn đang tận hưởng cảm giác cuộn tròn say sưa ngủ bên trong chiếc nôi êm ái, thì ở bên ngoài lớp vỏ vững chắc kia, có một điều gì đó đang lặng lẽ, âm thầm thay đổi.

Ở phía sâu thẳm nhất, tận cùng nhất của bóng tối tăm mù mịt vô tận, những thứ vô cùng đáng sợ đã bắt đầu cựa mình thức giấc và chuyển động. Cõi hư không vốn dĩ yên bình và tĩnh lặng đang dần dần bị thay thế bởi một thứ áp lực vô hình, nặng nề đến nghẹt thở. Một cái bóng lạnh lẽo, gai góc và đặc quánh vô cùng đang lặng lẽ trườn tới trong sự câm lặng đáng sợ. Nó từ từ lan rộng, khép chặt dần vòng vây đen tối của mình, thít chặt lấy bề ngoài của chiếc Hạt Giống Vũ Trụ đang phát sáng mong manh.

Sự yên bình tuyệt đối của thuở hồng hoang đang đếm ngược những khoảnh khắc cuối cùng. Một cơn bão vĩ đại nhất, đáng sợ nhất từ trước đến nay trong không gian vô định sắp sửa ập đến...


Bạn có muốn tôi tiếp tục triển khai Chương 2: Sự Siết Chặt Của Băng Giá ngay bây giờ không?

Chương 2: Sự Siết Chặt Của Băng Giá

Các em thân mến, hãy thử nhớ lại một buổi sáng mùa đông thật lạnh lẽo mà các em từng trải qua. Đó là những ngày mà gió bấc rít từng hồi ngoài bậu cửa sổ, bầu trời khoác một lớp áo xám xịt, và những cành cây trơ trụi lá đang run rẩy gật gù. Trong những ngày ấy, được cuộn tròn trong chiếc chăn bông sặc sỡ, dày sụ và ấm sực mùi nắng của mẹ thật là một cảm giác tuyệt vời biết bao nhiêu, phải không nào?

Thuở hồng hoang, vạn vật và những linh hồn bé nhỏ cũng đang cuộn tròn trong một chiếc "chăn bông" ấm áp khổng lồ như thế. Chiếc chăn ấy chính là lớp vỏ kiên cố của Hạt Giống Vũ Trụ. Nhưng các em biết không, cái lạnh của mùa đông trên Trái Đất chúng ta ngày nay chẳng thấm tháp vào đâu so với cái lạnh buốt giá của khoảng không vô định bên ngoài chiếc Hạt Giống lúc bấy giờ. Ở bên ngoài bức tường thành nhẵn mịn và tỏa ánh sáng êm dịu kia, không có lò sưởi, không có chăn ấm, không có những cái ôm, và cũng hoàn toàn không có sự sống. Nơi đó chỉ có một bóng tối đặc quánh, nặng nề, một sự trống rỗng sâu thẳm đến mức có thể đóng băng cả những ý nghĩ.

Và trong chính cái bóng tối vĩnh cửu, sâu thẳm và lạnh lẽo tột cùng ấy, có những thực thể vô hình đang tồn tại. Chúng không phải là những con quái vật có răng nanh hay móng vuốt mà các em thường thấy trong những câu chuyện cổ tích. Chúng đáng sợ hơn thế nhiều, bởi vì chúng không hề có hình hài cố định. Người ta gọi chúng là những "Kẻ Hỗn Độn".

Kẻ Hỗn Độn là gì ư? Các em hãy tưởng tượng đến những đám sương mù đen đặc, nhờn nhợt và lạnh ngắt, cứ cuộn trào, xoắn xuýt lấy nhau trong một không gian tối tăm không có điểm dừng. Kẻ Hỗn Độn sinh ra từ sự câm lặng tuyệt đối của hư không. Chúng là đại diện cho sự tĩnh mịch, cho bóng tối vĩnh cửu và cho sự lạnh lẽo không bao giờ tan chảy. Chúng không biết yêu thương là gì, không biết đến nụ cười, cũng chẳng hiểu thế nào là sự ấm áp. Cuộc sống của chúng, nếu có thể gọi là "cuộc sống", chỉ là một sự trôi dạt vô hồn trong một không gian tối đen như mực.

Kẻ Hỗn Độn vô cùng yêu thích sự tĩnh lặng chết chóc ấy. Chúng muốn cả vũ trụ này mãi mãi chỉ là một cõi hư vô không có điểm bắt đầu, cũng chẳng có điểm kết thúc, không có tiếng động, không có màu sắc, và tuyệt nhiên không có bất kỳ một sự thay đổi nào.

Nhưng rồi, ở ngay chính giữa cái vương quốc tối tăm và lạnh lẽo vô tận của chúng, lại chễm chệ xuất hiện một thứ vô cùng gai mắt. Đó chính là Hạt Giống Vũ Trụ.

Dù lớp vỏ của Hạt Giống vô cùng dày dặn để giấu kín thứ ánh sáng rực rỡ và muôn vàn mầm sống bên trong, nhưng sức sống mãnh liệt trào dâng từ giấc ngủ của Thần Khổng Lồ và vạn vật vẫn âm thầm lan tỏa ra bên ngoài. Nó tạo ra một vầng hào quang mờ ảo, bàng bạc, tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ như một nhịp đập dịu dàng giữa lòng biển đen vô tận. Thình thịch... thình thịch... thình thịch... Nhịp đập của sự sống vang lên, dù rất khẽ khàng, nhưng lại chói tai vô cùng đối với những Kẻ Hỗn Độn.

Hơi ấm tỏa ra từ Hạt Giống giống như một ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng kiên cường, đang đe dọa sự vương giả của vương quốc băng giá. Ánh sáng bàng bạc dịu êm ấy len lỏi vào những lớp sương mù đen đặc, làm chúng nhức nhối, khó chịu và điên tiết. Kẻ Hỗn Độn ghét ánh sáng! Chúng thù ghét hơi ấm! Chúng căm phẫn nhịp đập đều đặn của sự sống, bởi những thứ đó nhắc nhở chúng rằng thế giới này có thể sẽ không còn là cõi vô minh tăm tối của riêng chúng nữa.

Và thế là, từ những góc khuất sâu thẳm nhất, tối tăm nhất của vũ trụ chưa thành hình, những đám mây đen đặc quánh bắt đầu rùng mình chuyển động. Kẻ Hỗn Độn tụ tập lại với nhau. Không có tiếng kèn xuất trận, không có tiếng gầm gừ la hét, sự di chuyển của chúng hoàn toàn chìm trong một sự câm lặng đáng sợ đến gai người. Chúng kết dính vào nhau, tạo thành những dải sương mù đen ngòm, đặc sệt và khổng lồ, trườn đi trong không gian vô định hệt như những con rắn bóng tối khổng lồ đang lặng lẽ trườn tới con mồi.

Mục tiêu của chúng chỉ có một: nuốt chửng Hạt Giống Vũ Trụ, bóp nghẹt mọi mầm sống và dập tắt hoàn toàn thứ ánh sáng yếu ớt đang cả gan thách thức chúng. Chúng mang theo dã tâm hiểm độc, muốn vĩnh viễn khóa chặt vũ trụ này trong một giấc ngủ đông không bao giờ có mùa xuân thức giấc.

Bàn tay vô hình của băng giá bắt đầu vươn ra. Từ bốn phương tám hướng, những luồng khí lạnh lẽo cắt da cắt thịt, đen ngòm như mực từ từ bao vây lấy Hạt Giống. Ban đầu, chúng chỉ lảng vảng ở đằng xa, tạo thành một vòng tròn bao quanh, ngăn chặn mọi tia sáng nhỏ nhoi nhất có thể lọt ra ngoài. Rồi dần dần, vòng vây ấy bắt đầu thu hẹp lại. Thu hẹp lại. Và thu hẹp lại dần.

Những xúc tu bóng tối đặc quánh, lạnh buốt như băng ngàn năm bắt đầu chạm vào lớp vỏ kiên cố của Hạt Giống. Ngay khi chúng vừa chạm vào, một lớp sương giá trắng bệch, sắc lẹm như những chiếc gai nhọn hoắt lập tức mọc ra, bao phủ lấy bề mặt nhẵn mịn của chiếc nôi vũ trụ. Kẻ Hỗn Độn không ngừng cuộn xiết, trói chặt Hạt Giống trong những vòng ôm đầy ác ý của băng giá và bóng tối.

Chúng siết chặt, siết chặt thêm nữa. Áp lực vô hình nặng nề dội xuống từ mọi phía. Các em hãy thử tưởng tượng mình đang cố gắng bóp nát một quả óc chó vô cùng cứng cáp trong lòng bàn tay. Sức ép từ bóng tối lúc này cũng kinh khủng y như vậy, nhưng là sức ép được nhân lên gấp hàng tỉ tỉ lần. Không gian xung quanh Hạt Giống dường như bị bóp méo, vặn vẹo. Băng giá lan tràn, cố gắng đóng băng cả lớp vỏ đang bảo vệ sự sống bên trong.

Từ bên ngoài, lớp sương giá ngày càng dày lên, tạo thành một tầng băng đen ngòm, lạnh lẽo, nặng nề đè trĩu. Sự chèn ép mạnh mẽ đến mức, lần đầu tiên kể từ khi thuở hồng hoang bắt đầu, sự tĩnh mịch vô thủy vô chung bị phá vỡ bởi một âm thanh vô cùng khô khốc.

Cót... két... Đó là tiếng rên rỉ của lớp vỏ Hạt Giống Vũ Trụ. Bức tường thành bất khả xâm phạm đang phải gồng mình lên để chống đỡ lại sức mạnh hủy diệt của Kẻ Hỗn Độn. Những luồng khí lạnh buốt như những lưỡi dao sắc lẹm không ngừng đâma chém vào lớp vỏ bảo vệ. Ánh sáng bàng bạc tỏa ra từ Hạt Giống giờ đây trở nên le lói, nhấp nháy liên hồi như đang thở dốc, cố gắng chống cự lại sự lấn át của bóng đêm đặc quánh.

Mặc dù lớp vỏ của Hạt Giống vô cùng dày và mạnh mẽ, nhưng sự siết chặt của băng giá và bóng tối là quá đỗi kinh hoàng. Sức ép ngột ngạt bắt đầu len lỏi xuyên qua bức tường thành vững chãi, từ từ ngấm vào bên trong không gian êm ái, thiêng liêng của Hạt Giống.

Bên trong chiếc nôi ấm áp ấy, giấc ngủ êm đềm của vạn vật bắt đầu bị xáo trộn. Những sợi chỉ tơ ánh sáng vàng rực rỡ vốn đang nằm cuộn ngoan ngoãn bỗng nhiên giật mình, run rẩy chớp tắt. Hơi lạnh âm thầm luồn lách qua những kẽ hở vô hình, biến những luồng sinh khí ấm áp thành những làn gió bấc rét mướt.

Những mầm cây bé nhỏ đang say ngủ bỗng khẽ co rúm lại. Mầm của cây sồi ngàn năm thu mình chặt hơn, mầm của bông cúc họa mi run rẩy vùi đầu vào sâu hơn trong những tầng ánh sáng. Những giọt nước của các dòng sông, đại dương tương lai vốn đang êm ái bồng bềnh bỗng nhiên xao động, bề mặt khẽ gợn lên những nếp nhăn của sự bất an, tựa như mặt hồ mùa thu vừa đón một cơn gió lạnh đầu mùa tràn qua.

Và thương xót nhất là những linh hồn nhỏ bé vô tội. Linh hồn của những chú hươu sao, chú gấu nâu, chim sẻ và đặc biệt là linh hồn của những em bé loài người tương lai. Các em đang ngủ thật say sưa, bỗng nhiên cảm thấy một cái rùng mình chạy dọc sống lưng. Nơi đây từng là chiếc nôi an toàn nhất, ấm áp nhất, vậy mà giờ đây, cái lạnh giá thấu xương từ đâu ập đến, khẽ len lỏi chạm vào đôi má hồng hào, chạm vào những ngón tay bé xíu đang nắm chặt trong mơ. Các linh hồn nhỏ bé vô thức xích lại gần nhau hơn, tựa sát vào nhau, cố gắng tìm kiếm hơi ấm từ những người bạn bên cạnh. Chúng co ro, sợ hãi, dù đôi mắt vẫn đang nhắm nghiền trong giấc ngủ mông lung. Tiếng thở êm ái giờ đây đã pha lẫn những tiếng nấc nghẹn ngào nho nhỏ của sự hoảng sợ tột độ trước một mối nguy hiểm vô hình.

Kẻ Hỗn Độn bên ngoài cảm nhận được sự run rẩy, yếu ớt bên trong. Chúng càng trở nên đắc ý và hung hãn hơn. Chúng tiếp tục vươn ra những luồng khí lạnh lẽo dầy đặc hơn, đen tối hơn, siết chặt lớp vỏ Hạt Giống với một lực ép điên cuồng, tàn nhẫn nhất. Chúng quyết tâm không chừa lại một chút ánh sáng hay hơi ấm nào. Chúng muốn bóng tối vĩnh cửu một lần nữa phải bao trùm lên tất cả, nuốt trọn mọi niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm của vũ trụ sơ khai.

Sự ngột ngạt dâng lên đến tận cùng. Lớp vỏ Hạt Giống oằn mình rên xiết: Cót... két... Rắc... rắc... Những vết nứt nhỏ bé đầu tiên có nguy cơ sắp xuất hiện dưới áp lực kinh hồn bạt vía của băng giá. Tưởng chừng như chỉ một khoảnh khắc nữa thôi, cái bóng tối lạnh lẽo tột cùng ấy sẽ đè nát tất cả, và những mầm sống đáng yêu bên trong sẽ mãi mãi chìm vào giấc ngủ ngàn thu mà không bao giờ có cơ hội vươn mình ra ánh sáng.

Thế nhưng, Kẻ Hỗn Độn đã nhầm. Chúng đã quá tự cao tự đại mà quên mất một điều vô cùng quan trọng. Chúng có thể làm những mầm cỏ non run rẩy, chúng có thể làm những giọt sương mai đóng băng, chúng có thể dọa nạt những linh hồn nhỏ bé đang say ngủ... nhưng chúng không hề biết rằng, ngay tại trung tâm của Hạt Giống, nhịp đập của một trái tim vĩ đại đã bắt đầu thay đổi.

Sự lạnh lẽo, sức ép ngột ngạt và sự run rẩy đầy hoảng sợ của những linh hồn bé nhỏ đã truyền đến tâm điểm của chiếc nôi. Nơi đó, vị Thần Khổng Lồ vĩ đại, người cha bảo hộ của muôn loài, vẫn đang nhắm mắt. Nhưng đôi mày rậm rạp uy nghi của Ngài đã khẽ nhíu lại. Sự siết chặt của băng giá vô tình đã làm một việc kinh thiên động địa: Nó đang đánh thức đấng quyền năng nhất của thuở hồng hoang...


Các em có hồi hộp muốn biết vị Thần Khổng Lồ sẽ làm gì khi tỉnh giấc để bảo vệ các mầm sống nhỏ bé không? Nếu bạn đã sẵn sàng, chúng ta có thể bước sang Chương 3: Sự Thức Tỉnh Của Đấng Khổng Lồ.

Chương 3: Sự Thức Tỉnh Của Đấng Khổng Lồ

Các em à, trong khi màn đêm đặc quánh của những Kẻ Hỗn Độn đang điên cuồng siết chặt lấy lớp vỏ của Hạt Giống Vũ Trụ, một cái lạnh thấu xương chưa từng có đã bắt đầu len lỏi vào tận cùng những ngóc ngách sâu thẳm nhất. Sự yên bình vĩnh cửu của chiếc nôi vĩ đại giờ đây đang bị đe dọa nghiêm trọng.

Hãy tưởng tượng một buổi tối mùa đông tĩnh lặng, khi chúng ta đang ngủ vùi trong chiếc chăn ấm, bỗng nhiên có một cơn gió bấc buốt giá thổi thốc qua khe cửa sổ rách, mang theo những bông tuyết lạnh ngắt rơi thẳng vào gò má. Cảm giác giật mình và rùng mình ấy chính là những gì mà vạn vật bên trong Hạt Giống đang phải trải qua. Mầm của cây sồi vĩ đại rùng mình, gục đầu xuống. Những giọt nước của đại dương tương lai run rẩy, tạo thành những gợn sóng đầy âu lo. Và đáng thương nhất, những linh hồn nhỏ bé của muôn loài – của chú hươu sao, của chú gấu nâu, của những chú chim sẻ và cả linh hồn của những em bé loài người – đang co ro, cúi gập người lại vì hoảng sợ.

Trong tận cùng của sự tĩnh lặng và sợ hãi ấy, một linh hồn em bé loài người tương lai, vì quá đỗi lạnh lẽo và bất an, đã vô thức rơi một giọt nước mắt. Giọt nước mắt ấy trong vắt, nhỏ xíu như một hạt sương mai, mang theo trọn vẹn sự yếu đuối, sự cầu cứu và nỗi sợ hãi của một sinh linh bé bỏng trước sức mạnh tàn bạo của bóng tối. Giọt nước mắt ấy khẽ khàng trôi đi trong không gian, lách qua những mầm cây đang run rẩy, xuyên qua những dải ánh sáng đang chớp tắt yếu ớt, và cuối cùng, nó rơi rớt xuống và chạm nhẹ vào vòm ngực rộng lớn của vị Thần Khổng Lồ đang say ngủ ở chính giữa tâm điểm của Hạt Giống.

Đối với thế giới bao la, một giọt nước mắt có lẽ chẳng là gì cả. Nhưng đối với vị Thần Khổng Lồ – người cha bảo hộ vĩ đại của muôn loài, giọt nước mắt nhỏ bé mang theo nỗi sợ hãi của các em lại nặng nề và chấn động hơn bất kỳ tảng đá khổng lồ nào.

Ngay khoảnh khắc giọt nước mắt chạm vào vòm ngực ấm áp của Ngài, một sự thay đổi kỳ diệu và vĩ đại đã diễn ra. Nhịp tim của Thần Khổng Lồ, vốn dĩ từ thuở hồng hoang vẫn luôn đập những nhịp chậm rãi, êm ái như một khúc hát ru: thình... thịch... thình... thịch..., bỗng nhiên ngừng lại một nhịp. Sự câm lặng bao trùm lấy không gian trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Và rồi, nhịp tim ấy bắt đầu đập trở lại, nhưng không còn là khúc hát ru nữa. Nó đập nhanh hơn, mạnh mẽ hơn, vang dội hơn. Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!

Âm thanh ấy vang lên như tiếng trống trận hào hùng dội vào những vách núi đá sừng sững. Mỗi nhịp đập của trái tim khổng lồ truyền đi một luồng hơi ấm rực rỡ, lan tỏa rần rật qua từng mạch máu, dội vào lớp không gian chật hẹp của Hạt Giống. Sự ấm áp mãnh liệt ấy như một lời hồi đáp, một lời dỗ dành đầy uy quyền xua tan đi sự lạnh lẽo đang manh nha xâm chiếm. Những mầm cây khẽ ngẩng đầu lên, những giọt nước ngừng xao động, và những linh hồn bé nhỏ bỗng cảm thấy một sự an tâm kỳ lạ len lỏi vào tâm trí.

Giấc ngủ sâu thẳm của thuở hồng hoang cuối cùng cũng chấm dứt. Vị Thần Khổng Lồ từ từ cử động. Ban đầu chỉ là một cái nhíu mày thật sâu. Đôi lông mày rậm rạp của Ngài, trông giống như hai dải ngân hà sẫm màu, khẽ xô vào nhau. Ngài cảm nhận được một luồng áp lực ngột ngạt, khó thở đang chèn ép từ tứ phía. Không gian ấm áp, rộng rãi thênh thang vốn có của Hạt Giống giờ đây đang bị ép nhỏ lại, co rút lại bởi sức mạnh băng giá của Kẻ Hỗn Độn từ bên ngoài.

Và rồi, Thần Khổng Lồ từ từ mở đôi mắt vĩ đại của mình ra. Các em có biết không, đó là một khoảnh khắc tráng lệ vô ngần! Khi đôi mắt của Ngài mở ra, không gian bên trong Hạt Giống như được thắp sáng bởi hai mặt trời rực rỡ nhất, chói lọi nhất. Ánh sáng vàng óng ánh, ấm áp và tràn đầy tình yêu thương từ ánh nhìn của Ngài lập tức quét sạch mọi bóng tối, mọi lớp sương giá lờ mờ vừa mới kịp len lỏi vào trong. Ánh sáng ấy rọi soi từng góc nhỏ, vỗ về từng mầm sống đang run rẩy. Các linh hồn bé nhỏ khi nhìn thấy ánh sáng huy hoàng từ đôi mắt của Ngài thì vui mừng khôn xiết. Chúng không còn co ro nữa, mà vươn người lên, hướng về phía vầng hào quang rực rỡ ấy như những bông hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời.

Thần Khổng Lồ nhìn quanh. Ngài nhìn thấy những mầm cây đang cố gắng nép mình, nhìn thấy những linh hồn nhỏ bé đang rưng rưng nước mắt. Ngài nhìn xuyên qua cả lớp không gian êm ái, nhìn thấu bức tường thành của Hạt Giống và thấy rõ những luồng sương mù đen đặc, những xúc tu băng giá quỷ quyệt của Kẻ Hỗn Độn đang điên cuồng bám chặt lấy lớp vỏ bên ngoài. Chúng đang rít lên những tiếng gầm gừ câm lặng, cố gắng bóp nghẹt sự sống, cố gắng dập tắt ánh sáng mà Ngài hằng nâng niu.

Một cảm giác yêu thương trào dâng trong trái tim vĩ đại của vị Thần, đi kèm với đó là một sự phẫn nộ tột cùng trước dã tâm đen tối của Kẻ Hỗn Độn. Ngài hiểu rằng, chiếc Hạt Giống Vũ Trụ này từng là một chiếc nôi tuyệt vời để vạn vật say ngủ và lớn lên trong bình yên. Nhưng giờ đây, dưới sức ép khổng lồ của bóng tối, chiếc nôi này đang dần biến thành một lớp vỏ chật chội, một chiếc lồng giam cầm cản trở sự sống. Đã đến lúc những mầm măng phải phá vỡ lớp đất cứng để vươn lên. Đã đến lúc những chú chim non phải mổ vỡ lớp vỏ trứng để cất tiếng hót chào đời. Và đã đến lúc, Ngài phải đứng lên để bảo vệ những đứa con bé bỏng của mình.

Thần Khổng Lồ bắt đầu vươn vai. Một cái vươn vai vĩ đại nhất trong lịch sử của vũ trụ!

Ngài khẽ cử động những ngón tay. Mỗi ngón tay của Ngài to lớn và vững chãi như những dãy núi đá hoa cương hùng vĩ nhất. Khi Ngài nắm bàn tay lại thành một nắm đấm, các khớp xương kêu lên những tiếng răng rắc, răng rắc âm vang như tiếng sấm rền vang giữa mùa hạ. Ngài gồng những bắp tay cuồn cuộn lên. Những khối cơ bắp của Ngài chuyển động, ẩn chứa một sức mạnh dời non lấp biển, cuồn cuộn như những dòng sông nham thạch nóng bỏng đang chảy xiết dưới lòng đất sâu.

Không gian bên trong Hạt Giống vốn đã chật chội nay càng trở nên ngột ngạt hơn khi Thần Khổng Lồ bắt đầu vươn mình. Ngài gập đôi chân kỳ vĩ lại, dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi bàn chân vững như bàn thạch. Đôi bàn chân ấy, sau hàng vạn năm say ngủ, giờ đây đã sẵn sàng đạp xuống, làm điểm tựa cho một cú bung mình chấn động.

Cót... két... Rắc! Lớp vỏ của Hạt Giống Vũ Trụ lại vang lên tiếng kêu rên xiết, nhưng lần này không phải do sự chèn ép từ bên ngoài, mà là do sức mạnh bùng nổ đang cuộn trào từ bên trong. Thần Khổng Lồ nâng đôi bờ vai rộng lớn của mình lên, tì tấm lưng uy nghi vào một phía của lớp vỏ, trong khi đôi chân khổng lồ của Ngài tì chặt vào phía đối diện. Ngài đang dùng chính cơ thể vĩ đại của mình để chống lại sức ép kinh hoàng của Kẻ Hỗn Độn.

Bên ngoài, những Kẻ Hỗn Độn cảm nhận được sự kháng cự bất ngờ từ bên trong. Sự lạnh lẽo và bóng tối của chúng bỗng nhiên va phải một bức tường lửa nóng rực tỏa ra từ cơ thể Thần Khổng Lồ. Chúng tức giận, điên cuồng huy động thêm những luồng khí đen kịt từ tận cùng hư không kéo đến. Chúng cuộn lấy nhau, tạo thành những tầng tầng lớp lớp băng giá đen ngòm, dày đặc hơn bao giờ hết, quyết tâm đè bẹp Hạt Giống bằng một sức nặng vô phương chống đỡ. Băng giá rít lên những tiếng man rợ, tạo thành một lớp kìm kẹp lạnh lẽo bóp nghẹt toàn bộ không gian.

Nhưng Thần Khổng Lồ không hề nao núng. Ngài cắn chặt hàm răng rực sáng, dồn toàn bộ sinh lực, toàn bộ ngọn lửa ấm áp và tình yêu thương vô bờ bến dành cho các sinh linh nhỏ bé vào từng thớ thịt. Ngài hít một hơi thật sâu. Luồng không khí khổng lồ được hút vào lồng ngực vĩ đại, tạo thành một cơn lốc xoáy rực sáng bên trong Hạt Giống. Lồng ngực Ngài phồng to lên, cứng cáp như một tấm khiên không thể xuyên thủng.

Và rồi, Ngài bắt đầu tấn công!

Ngài tung một cú đấm mạnh mẽ vào lớp vỏ bên trong của Hạt Giống. THÙNG! Một tiếng nổ trầm đục vang lên, chấn động cả cõi hư vô. Cú đấm của Ngài mang theo sức mạnh của ánh sáng mặt trời, mang theo sức sống mãnh liệt của muôn loài. Lực đấm mạnh đến mức truyền xuyên qua lớp vỏ kiên cố, dội thẳng vào tầng sương giá của Kẻ Hỗn Độn bên ngoài. Những mảng băng đen ngòm vừa mới đóng kết lập tức nứt toác ra, vỡ vụn trước sức nóng rực rỡ và sức mạnh dời non lấp biển.

Chưa dừng lại ở đó, Thần Khổng Lồ tiếp tục vung nắm đấm thứ hai, thứ ba. THÙNG! THÙNG! THÙNG! Mỗi cú đấm giáng xuống là một lần vũ trụ rung chuyển dữ dội. Những Kẻ Hỗn Độn bên ngoài bắt đầu hoảng loạn. Chúng chưa từng đối mặt với một sức mạnh nào kinh khủng và nóng rực đến vậy. Những xúc tu bóng tối của chúng bị đánh bật ra, bốc hơi xèo xèo khi chạm phải luồng sức mạnh nhiệt huyết dội ra từ bên trong Hạt Giống.

Cùng lúc đó, Thần Khổng Lồ bắt đầu đạp đôi chân kỳ vĩ của mình. Ngài gồng mình, đạp mạnh xuống đáy của Hạt Giống. Lực đạp của Ngài tựa như sức mạnh của hàng ngàn ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào cùng một lúc. RẦM! RẦM! RẦM! Mỗi cái đạp chân của Ngài khiến lớp vỏ Hạt Giống phình to ra, kéo căng giới hạn của sự chịu đựng. Bọn Kẻ Hỗn Độn bên ngoài gào rít trong câm lặng. Chúng nhận ra rằng chúng không thể nào bóp nghẹt được thứ sinh lực cuồn cuộn đang trào dâng bên trong này. Sức mạnh của sự sống, sức mạnh của sự chở che, sức mạnh của ánh sáng đang hội tụ lại, tạo thành một luồng năng lượng khổng lồ không thể đo đếm.

Không gian bên trong Hạt Giống lúc này không còn tĩnh lặng nữa. Nó rực sáng chói lóa. Nó ngập tràn âm thanh vang dội của những cú đấm, những cú đạp chân đầy uy lực. Các mầm cây, các giọt nước, các linh hồn nhỏ bé không còn biết sợ hãi là gì nữa. Chúng bừng tỉnh hoàn toàn, nhảy múa xung quanh Thần Khổng Lồ, reo hò trong tâm tưởng, truyền thêm sức mạnh và niềm tin cho người cha vĩ đại của mình. Chúng hiểu rằng, vị Thần đang chiến đấu vì chúng, vì tương lai của sự sống.

Thần Khổng Lồ đã hoàn toàn thức tỉnh. Cơ thể vĩ đại của Ngài căng tràn nhựa sống, tỏa ra ánh sáng rực rỡ như hàng triệu vì sao cộng lại. Ngài nhận ra rằng, dù Ngài có đấm, có đạp mạnh đến đâu, miễn là lớp vỏ của Hạt Giống còn tồn tại, thì những Kẻ Hỗn Độn sẽ vẫn còn cơ hội quay lại bám víu. Không gian này đã quá chật hẹp đối với sức vóc vĩ đại của Ngài và đối với sự phát triển của muôn loài.

Chiếc nôi ấm áp ngày nào đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử của nó. Giờ đây, để sự sống thực sự được bắt đầu, để ánh sáng thực sự được lan tỏa ra khắp cõi vô tận, lớp vỏ bảo vệ này bắt buộc phải bị phá vỡ hoàn toàn.

Thần Khổng Lồ dừng lại một nhịp. Ngài thu đôi tay khổng lồ lại trước ngực, cuộn chặt đôi chân, dồn toàn bộ sức mạnh, toàn bộ ánh sáng, toàn bộ hơi ấm và tình yêu thương của thuở hồng hoang vào một điểm duy nhất. Các cơ bắp trên cơ thể Ngài căng lên như những dây cung sắp đứt. Ánh sáng từ cơ thể Ngài chói lòa đến mức làm lu mờ tất cả mọi thứ xung quanh. Ngài đang chuẩn bị cho một đòn quyết định cuối cùng, một đòn tấn công vĩ đại nhất để xé toạc màn đêm, giải phóng mọi mầm sống và kết thúc chuỗi ngày tăm tối của vũ trụ.

Sự tĩnh lặng lạ thường lại bao trùm trong một phần mười của một cái chớp mắt. Nhưng đó là sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn nhất, chấn động nhất kể từ khi thế giới này còn là cõi vô hình. Một tiếng gầm xé toạc hư không sắp sửa vang lên...

Chương 4: Tiếng Gầm Xé Toạc Hư Không

Các em thân mến, chúng ta đã cùng nhau dừng lại ở một khoảnh khắc tĩnh lặng đến nín thở. Đó là phần mười của một cái chớp mắt, khi vị Thần Khổng Lồ thu mình lại, dồn nén toàn bộ sức mạnh, ánh sáng và tình yêu thương vào một điểm duy nhất giữa lồng ngực vĩ đại của Ngài.

Các em hãy nhắm mắt lại một lần nữa, hít một hơi thật sâu và thử cảm nhận sự tĩnh lặng ấy. Nó giống như khoảnh khắc bầu trời tối sầm lại, gió ngừng thổi, lá cây ngừng rung rinh ngay trước khi một tia chớp chói lòa rạch ngang tầng mây và tiếng sấm đầu mùa ầm vang báo hiệu cơn mưa rào mùa hạ. Nhưng sự tĩnh lặng bên trong chiếc Hạt Giống Vũ Trụ lúc này còn vĩ đại và căng thẳng hơn thế gấp hàng triệu lần. Nó là sự im lặng của muôn loài đang nín thở chờ đợi một sự giải thoát, một sự vươn mình ra ánh sáng.

Bên ngoài, bọn Kẻ Hỗn Độn dường như cũng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang cuộn trào từ bên trong. Sự hoảng loạn bắt đầu dâng lên trong những đám sương mù đen đặc của chúng. Chúng điên cuồng đan chéo vào nhau, tạo thành những lớp lưới băng giá dày đặc nhất, đen tối nhất, cố gắng gia cố thêm cho cái nhà tù lạnh lẽo mà chúng đang giam giữ sự sống. Chúng siết chặt, siết chặt thêm nữa, hy vọng có thể đè bẹp được nguồn sức mạnh đang chực chờ bùng nổ kia. Những tiếng rít rin rít câm lặng của băng tuyết cọ xát vào lớp vỏ Hạt Giống vang lên đầy ác ý.

Thế nhưng, mọi nỗ lực của bóng tối giờ đây đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh của tình yêu thương và khát vọng sống.

Từ sâu thẳm lồng ngực của vị Thần Khổng Lồ, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ bắt đầu tỏa ra, rực rỡ đến mức xuyên thấu qua cả những lớp da thịt kỳ vĩ của Ngài. Nhịp tim của Ngài lúc này đập dồn dập, mỗi nhịp đập là một đợt sóng năng lượng khổng lồ lan tỏa. Ngài mở bừng đôi mắt, ánh mắt kiên định, uy nghi rực sáng như hai vầng thái dương thiêu đốt mọi sự sợ hãi. Ngài hé mở đôi môi uy nghi của mình, hít một luồng sinh khí cuối cùng, gom trọn vẹn cả những tiếng thút thít hoảng sợ của bầy chim sẻ non, sự run rẩy của những mầm cây non nớt, và cả giọt nước mắt trong veo của linh hồn em bé loài người.

Và rồi, Thần Khổng Lồ gầm lên.

GÀÀÀOOOOOO!!!

Đó không phải là một tiếng thét của sự tức giận mù quáng hay sự tàn phá hung ác. Không, các em ạ! Đó là tiếng gầm vĩ đại nhất, thiêng liêng nhất của sự sống đang trỗi dậy! Đó là âm thanh đầu tiên, rực rỡ nhất và oai hùng nhất từng được cất lên trong cõi hư không tăm tối này.

Tiếng gầm ấy mang sức mạnh của hàng ngàn ngọn thác hùng vĩ cùng đổ ụp xuống một lúc. Nó mang theo sự uy dũng của tiếng sấm rền vang xé rách bầu trời đêm. Nó chứa đựng cả tiếng gầm của những cơn bão lớn nhất sẽ quét qua các đại dương trong tương lai, và cả tiếng gió ngàn vi vu thổi qua những khu rừng nguyên sinh bạt ngàn. Nhưng ẩn sâu bên trong âm thanh rung chuyển đất trời ấy, còn có cả sự ấm áp của một lời hứa bảo vệ, một lời khẳng định đanh thép rằng: Sự sống sẽ không bao giờ khuất phục trước bóng tối!

Sóng âm từ tiếng gầm của Thần Khổng Lồ cuộn trào như một cơn lốc xoáy rực lửa. Nó dội thẳng vào lớp vỏ bên trong của Hạt Giống Vũ Trụ. Cùng lúc đó, Thần Khổng Lồ vung mạnh đôi cánh tay vạm vỡ của mình sang hai bên, hệt như một người khổng lồ đang xé toạc một tấm màn che cũ kỹ. Đôi bàn tay với những ngón tay rắn chắc như núi đá hoa cương bấu chặt vào khoảng không, dồn lực xé rách mọi giới hạn.

RẮC... RẮC... RÀO RÀO RÀO... BÙM!

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, chấn động đến tận cùng của cõi vô tận. Lớp vỏ vững chãi của Hạt Giống Vũ Trụ – chiếc nôi từng chở che vạn vật từ thuở sơ khai, bức tường thành kiên cố từng hứng chịu bao đợt tấn công của băng giá – nay đã hoàn toàn vỡ vụn. Nó không vỡ ra thành những mảng lớn, mà nổ tung thành hàng tỉ tỉ mảnh nhỏ li ti, lấp lánh như những hạt bụi kim cương bồng bềnh trôi trong không gian. Chiếc áo giáp bảo vệ đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của nó.

Và ngay khoảnh khắc lớp vỏ ấy vỡ tung, ánh sáng bị dồn nén bấy lâu nay bên trong Hạt Giống giống như một dòng lũ khổng lồ bị vỡ đê, tuôn trào ra ngoài với một sức mạnh không thể cản phá. Một vầng hào quang chói lọi, rực rỡ với đủ mọi sắc màu – vàng của nắng, xanh của biển, đỏ của lửa, xanh lá của cỏ cây – đồng loạt bùng nổ, quét qua không gian tĩnh mịch.

Sự va chạm giữa sức mạnh của Thần Khổng Lồ, ánh sáng rực rỡ của sự sống và bóng tối lạnh lẽo của Kẻ Hỗn Độn tạo ra một cảnh tượng tráng lệ, kinh thiên động địa.

Bọn Kẻ Hỗn Độn, những kẻ vốn quen sống trong sự câm lặng và bóng tối mù mịt, hoàn toàn bị bất ngờ và choáng váng trước tiếng gầm xé toạc hư không ấy. Sóng âm oai hùng từ lồng ngực Thần Khổng Lồ đánh bật chúng lùi lại phía sau. Nhưng điều làm chúng kinh hãi tột độ chính là luồng ánh sáng rực rỡ và sức nóng khủng khiếp đang tỏa ra từ vị Thần.

Ánh sáng đối với chúng giống như những lưỡi gươm rực lửa đâm xuyên qua thân thể vô hình. Hơi ấm của tình yêu thương và sự sống thiêu đốt lớp sương mù nhờn nhợt, lạnh lẽo của chúng. Những cái xúc tu đen ngòm vươn ra định siết chặt Hạt Giống nay chạm phải ánh sáng lập tức bốc khói xèo xèo, tan chảy ra như những cục nước đá bị ném vào chảo lửa hồng.

Thần Khổng Lồ không dừng lại. Ngài sừng sững đứng đó, giữa vùng ánh sáng chói lòa mà Ngài vừa giải phóng. Thân hình vĩ đại của Ngài vươn cao, lấp đầy cả một khoảng không gian rộng lớn vừa được mở ra. Ngài vung đôi cánh tay khổng lồ, quét những đường vòng cung rực lửa vào thẳng giữa bầy Kẻ Hỗn Độn đang nháo nhác. Mỗi cái vung tay của Ngài xé toạc những dải sương mù đen đặc, chẻ đôi những tảng băng giá lạnh lẽo mà chúng vừa tạo ra.

"Hãy lùi lại!" - Dù không nói thành lời, nhưng ý chí dũng mãnh của Ngài dội thẳng vào tâm trí đen tối của lũ Hỗn Độn.

Ngài nắm chặt tay thành những quả đấm khổng lồ, giáng xuống những đòn sấm sét vào vòng vây đang cố gắng níu kéo. Rầm! Rầm! Những mảng bóng tối đặc quánh bị đập nát, vỡ tan tành thành từng mảng khói xám xịt. Vòng vây kiên cố mà Kẻ Hỗn Độn dày công giăng ra để bóp nghẹt sự sống giờ đây bị xé toạc thành từng mảnh vụn tơi tả hệt như những mạng nhện rách nát trước một cơn bão lớn.

Bọn Kẻ Hỗn Độn rên xiết trong câm lặng. Chúng nhận ra rằng mình đã hoàn toàn thất bại. Chúng không thể nào đối đầu với sức mạnh vĩ đại của một vị Thần đang chiến đấu để bảo vệ những đứa con bé bỏng của mình. Sự ấm áp mãnh liệt tỏa ra từ Thần Khổng Lồ, cùng với nhịp đập rộn ràng của hàng ngàn mầm sống đang reo hò phía sau Ngài, tạo thành một rào cản ánh sáng không thể xuyên thủng.

Nỗi khiếp sợ bao trùm lấy những thực thể bóng tối. Chúng từ bỏ dã tâm nuốt chửng sự sống, quay cuồng bỏ chạy thục mạng. Những đám sương mù đen đúa xô đẩy nhau, cuộn tròn lại, trượt dài trên những tia sáng rực rỡ đang đuổi theo sát gót.

Thần Khổng Lồ đạp mạnh một nhịp nữa, đẩy toàn bộ dư âm của tiếng gầm và luồng năng lượng khổng lồ về phía trước. Một luồng gió ánh sáng bùng lên, thổi tung bọn Kẻ Hỗn Độn đi xa, thật xa. Lực đẩy mạnh đến mức khiến lũ bóng tối bị dạt ra tận những góc tối tăm nhất, xa xôi nhất của một không gian mênh mông vừa mới hình thành. Chúng cuộn tròn lại, co rúm và thu mình trong những vực thẳm sâu hút lấp lánh sự lạnh lẽo ở vùng rìa, không dám bén mảng quay lại vùng ánh sáng ấm áp mà Thần Khổng Lồ vừa tạo ra.

Trận chiến khởi nguyên, trận chiến đầu tiên và vĩ đại nhất của vũ trụ, cuối cùng cũng đã phân định thắng bại.

Không gian giờ đây không còn là sự tĩnh lặng ngột ngạt của bóng tối dồn ép nữa. Tiếng gầm vang dội của Thần Khổng Lồ đã xé rách bức màn hư vô, tạo ra một khoảng không rộng lớn, thênh thang vô cùng tận. Mùi hương của sự sống, mùi của đất ẩm tương lai, mùi của những chiếc lá non và hơi mát của dòng nước trong trẻo bắt đầu lan tỏa, thay thế cho cái lạnh buốt xương của băng giá.

Thần Khổng Lồ hạ đôi cánh tay uy nghi xuống. Ngài đứng tĩnh lặng giữa khoảng không rộng lớn rực rỡ ánh sáng. Hơi thở của Ngài dồn dập, lồng ngực vĩ đại nhấp nhô nhịp nhàng. Mặc dù đã đánh đuổi được thế lực hắc ám, nhưng việc sử dụng toàn bộ năng lượng sống để phá vỡ Hạt Giống và xé toạc hư không đã khiến Ngài tiêu hao một lượng sức lực khổng lồ. Ánh sáng vàng óng ả trên da thịt Ngài dịu bớt đi, trở thành một vầng hào quang ấm áp, hiền hòa, che chở cho vùng không gian mới.

Ngài từ từ quay đầu lại, nhìn xuống phía dưới lồng ngực của mình. Nơi đó, không còn bị bó hẹp trong lớp vỏ chật chội, muôn ngàn mầm sống, các giọt nước và những linh hồn nhỏ bé đang lơ lửng, bay lượn trong không gian thênh thang. Chúng không còn run rẩy, không còn sợ hãi. Trái lại, chúng đang ngập tràn niềm vui sướng và kinh ngạc trước vẻ đẹp rộng lớn của thế giới vừa được mở ra.

Những linh hồn chim sẻ bay lượn tạo thành những vòng tròn ánh sáng vui mắt. Mầm của cây sồi ngàn năm vươn mình giãn gân cốt, cảm nhận sự tự do lần đầu tiên trong đời. Và những linh hồn em bé loài người, chúng đang mỉm cười thật tươi, vươn những đôi bàn tay nhỏ xíu trong suốt ra như muốn ôm lấy vầng sáng ấm áp của vị Thần đã bảo vệ chúng. Giọt nước mắt sợ hãi ban nãy giờ đã biến thành những nụ cười lấp lánh.

Thần Khổng Lồ khẽ mỉm cười. Một nụ cười hiền hậu, bao dung của một người cha vừa hoàn thành việc che chở cho đàn con. Ngài biết rằng, từ giây phút này, sự sống đã thực sự an toàn. Khoảng không gian mênh mông này sẽ là nơi để vạn vật sinh sôi, lớn lên và dệt nên những câu chuyện tuyệt đẹp của riêng mình.

Tuy nhiên, trận chiến vĩ đại vừa rồi mới chỉ là sự khởi đầu. Việc phá vỡ Hạt Giống Vũ Trụ mới chỉ tạo ra không gian, đẩy lùi bóng tối, nhưng vũ trụ lúc này vẫn còn ngổn ngang và trống trải lắm. Mọi thứ vẫn đang bay lơ lửng, bồng bềnh chưa có trật tự.

Nhưng các em đừng vội lo lắng nhé. Sự bung nở của chiếc Hạt Giống vĩ đại không chỉ giải phóng sự sống, mà nó còn mang đến một phép màu tuyệt diệu khác sắp sửa thắp sáng cả bầu trời đêm muôn thuở. Phép màu đó sẽ biến những mảnh vỡ của lớp vỏ Hạt Giống thành một thứ gì đó vô cùng quen thuộc và rực rỡ mà đêm đêm chúng ta vẫn thường ngước nhìn.


Để biết phép màu đó là gì, và vị Thần Khổng Lồ sẽ ra sao sau trận chiến kiệt sức này, nếu các em đã sẵn sàng, chúng ta sẽ cùng bước sang phần tiếp theo với Chương 5: Bông Hoa Của Các Vì Sao. Cháu có muốn tôi viết tiếp không?

Chương 5: Bông Hoa Của Các Vì Sao

Các em thân mến, chúng ta vừa cùng nhau nín thở vượt qua một khoảnh khắc kinh thiên động địa, khi tiếng gầm oai dũng của vị Thần Khổng Lồ xé toạc màn đêm và lớp vỏ kiên cố của Hạt Giống Vũ Trụ vỡ tung thành muôn ngàn mảnh. Sau âm thanh rung chuyển đất trời ấy, một sự tĩnh lặng thiêng liêng và mới mẻ bắt đầu bao trùm lấy không gian mênh mông vừa được mở ra.

Nhưng các em đừng nghĩ rằng sự tĩnh lặng này giống với sự tĩnh mịch, lạnh lẽo và chết chóc của những Kẻ Hỗn Độn nhé. Không đâu! Sự tĩnh lặng giờ đây mang theo một phép màu rực rỡ nhất, lộng lẫy nhất mà cõi hư không từng được chứng kiến.

Các em hãy nhớ lại những đêm mùa hè quang đãng, khi chúng ta nằm trên bãi cỏ mềm mại, ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh muôn ngàn vì sao. Các em đã bao giờ tự hỏi, những vì sao ấy từ đâu mà có chưa? Tại sao chúng lại lấp lánh tuyệt đẹp đến vậy giữa màn đêm đen thăm thẳm? Câu trả lời đang nằm ngay trong chính khoảnh khắc kỳ diệu mà chúng ta đang theo dõi đây.

Ngay khi Hạt Giống Vũ Trụ nổ tung – BÙM! – lớp vỏ cứng cáp từng bảo vệ vạn vật suốt vạn vạn năm không hề biến mất vào cõi hư vô. Thật diệu kỳ làm sao, dưới sức mạnh của ánh sáng và tình yêu thương cuộn trào từ lồng ngực Thần Khổng Lồ, hàng tỉ tỉ mảnh vỡ li ti của lớp vỏ ấy đã không hóa thành những tảng đá xám xịt, khô cằn. Ngược lại, mỗi một mảnh vỡ vô tri vô giác ấy khi bay lơ lửng giữa không trung đã ôm trọn vào lòng mình một tia sáng ấm áp của vị Thần.

Và thế là, phép màu xuất hiện!

Từ tâm điểm của vụ nổ ánh sáng, Hạt Giống Vũ Trụ không chỉ đơn thuần là vỡ ra, mà nó đang thực sự bung nở. Đúng vậy, nó bung nở hệt như một nụ hoa cúc đại đóa vĩ đại nhất, lộng lẫy nhất đang vươn mình xòe những cánh hoa rực rỡ chào đón ánh bình minh của vũ trụ. Người ta gọi đó là Bông Hoa Của Các Vì Sao.

Mỗi cánh hoa của nụ hoa khổng lồ này được dệt nên bởi muôn triệu tia sáng lung linh, vươn dài, vươn xa mãi vào tận cùng của không gian mênh mông vô tận. Ánh sáng vàng óng ả tủa ra mọi hướng, xua tan đi cái lạnh lẽo cuối cùng còn sót lại của băng giá. Và điểm xuyết trên những cánh hoa ánh sáng rực rỡ ấy chính là vô vàn những hạt mầm lấp lánh – những mảnh vỡ của lớp vỏ Hạt Giống giờ đây đã vươn mình hóa thân thành những vì sao chói lọi.

Ôi, các em thử tưởng tượng mà xem, cảnh tượng lúc ấy huy hoàng và tráng lệ biết nhường nào! Vũ trụ trống rỗng, tối tăm ngày nào bỗng chốc biến thành một khu vườn ánh sáng mênh mông, ngập tràn sắc màu và sự sống.

Những vì sao vừa mới ra đời mang trong mình những vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt, rực rỡ như những viên ngọc quý khổng lồ được bàn tay của vị Thần vĩ đại gieo rắc khắp cõi không gian. Có những vì sao mang màu đỏ rực thẫm như những hòn than hồng rực cháy trong lò sưởi đêm đông, mang theo hơi ấm nồng nàn lan tỏa. Có những vì sao lại lấp lánh ánh xanh biếc dịu dàng, trong vắt như viên ngọc sapphire tuyệt đẹp hay như màu của nước biển khơi sâu thẳm mà sau này chúng ta sẽ được chiêm ngưỡng. Lại có những vì sao tỏa ra thứ ánh sáng vàng ươm, ngọt ngào như những giọt mật ong rừng, và cả những vì sao mang sắc trắng tinh khôi, trong trẻo như những bông tuyết đầu mùa vương trên cành lá.

Chúng không hề đứng yên một chỗ, những vì sao mới sinh ra ấy mang trong mình sức trẻ và sự tự do vô bờ bến. Chúng nhảy múa! Đúng vậy, chúng bắt đầu một vũ điệu quay cuồng, say sưa giữa không gian rộng lớn. Chúng xoay tròn, rượt đuổi nhau, vạch lên nền trời bóng tối những vệt sáng dài tuyệt đẹp, hệt như những đàn đom đóm khổng lồ đang mở hội ca múa giữa đêm hè.

Trong vũ điệu kỳ diệu ấy, có những vì sao cảm thấy vô cùng yêu mến nhau. Chúng nắm tay nhau, quây quần lại thành từng nhóm, từng cụm, tạo nên những hình thù vĩ đại và đầy ý nghĩa giữa khoảng không. Chúng đang tạo ra những chòm sao đầu tiên của vũ trụ. Có chòm sao rực rỡ xếp thành hình một chú gấu lớn oai vệ, như đang vươn mình thức dậy sau giấc ngủ đông. Có chòm sao lại uốn lượn thanh thoát, xếp thành hình một nàng thiên nga sải cánh bay lượn giữa biển sao lấp lánh. Lại có những cụm sao tụ họp vươn dài, cong cong hình chiếc vương miện lấp lánh dành tặng cho vị Thần Khổng Lồ vĩ đại.

Và kìa, các em hãy nhìn về phía trung tâm của khu vườn vũ trụ mênh mông ấy! Nơi vô số những mảnh vỡ nhỏ li ti nhất, mịn màng nhất của Hạt Giống tụ tập lại cùng nhau. Chúng quá nhỏ bé để trở thành những vì sao độc lập rực rỡ, nhưng khi hàng tỉ tỉ hạt bụi sáng ấy hòa quyện, đan xen vào nhau, chúng đã tạo nên một phép màu vĩ đại không kém.

Chúng nối đuôi nhau, chảy dài thành một dòng sông ánh sáng vắt ngang qua bầu trời đêm. Dòng sông ấy không có nước dạt dào, mà chứa đầy hơi sương lấp lánh, bàng bạc, tỏa ra ánh sáng trắng đục êm ái như dòng sữa mẹ ngọt ngào. Đó chính là Dải Ngân Hà – chiếc nôi thứ hai rực rỡ và bao la trọn vẹn của vạn vật. Dòng sông sao ấy uốn lượn mềm mại, trôi bồng bềnh êm ả, mang theo nhịp đập êm ái của vũ trụ xoa dịu đi mọi tàn dư của trận chiến khốc liệt vừa qua.

Thế còn những mầm sống, những linh hồn bé nhỏ mà Thần Khổng Lồ đã dùng cả sinh mạng để bảo vệ thì sao? Lúc này đây, chúng không còn phải chui rúc, chật vật cuộn tròn trong lớp vỏ chật hẹp nữa. Nhờ có Bông Hoa Của Các Vì Sao bung nở, vạn vật đã có một bầu trời thênh thang để tự do lơ lửng.

Những mầm cây tương lai, những mầm cúc họa mi hay hạt sồi vĩ đại đang lơ lửng trôi dạt giữa những tầng ánh sáng mờ ảo của Dải Ngân Hà. Chúng vươn mình ra, tắm gội trong thứ ánh sáng dịu nhẹ của muôn ngàn vì sao, cảm nhận từng luồng sinh khí ấm áp đang thẩm thấu vào lớp vỏ hạt non nớt của mình. Chúng như được nạp thêm một nguồn năng lượng vô tận, mỉm cười say sưa trong giấc mơ về những khu rừng xanh thẳm của ngày mai.

Những giọt nước khổng lồ của đại dương và sông suối tương lai thì kết tụ lại, lơ lửng trôi như những đám mây pha lê trong vắt. Ánh sáng từ các vì sao chiếu rọi xuyên qua chúng, khúc xạ thành muôn ngàn dải cầu vồng rực rỡ lấp lánh. Những gợn sóng nhỏ lăn tăn trên bề mặt những giọt nước ấy không còn là sự xao động của nỗi sợ hãi băng giá, mà là nhịp điệu reo vui hân hoan trước cảnh sắc tuyệt mỹ của thế giới mới.

Đặc biệt nhất là những linh hồn vô cùng nhỏ bé của muôn loài và của con người. Các em bé linh hồn trong suốt giờ đây đang trôi bồng bềnh giữa không trung mênh mông. Đôi mắt trong trẻo của các em mở to, ngập tràn sự kinh ngạc và niềm hạnh phúc tột độ. Các em không khóc nữa, những giọt nước mắt sợ hãi đã khô từ lâu, nhường chỗ cho những tiếng cười lanh lảnh vô hình vang vọng khắp không gian. Các linh hồn bé nhỏ ấy bay lượn tung tăng từ vì sao này sang vì sao khác. Chúng đưa tay ra, cố gắng chạm vào những tia sáng rực rỡ đang nhảy múa quanh mình. Chúng đuổi theo những dải sương mù lấp lánh của Dải Ngân Hà, cưỡi trên những đợt sóng ánh sáng êm ái, trượt dài trên những đường cong tuyệt mỹ của vũ trụ sơ khai.

Một cảnh tượng thanh bình, lộng lẫy và huy hoàng đến nghẹn ngào. Bóng tối đã bị xua đuổi, băng giá đã tan chảy, và sự sống thì đang hân hoan ca hát giữa muôn trùng vì sao lấp lánh. Sự dũng cảm và hy sinh vĩ đại của Thần Khổng Lồ đã mang lại trái ngọt tuyệt vời nhất: Bông Hoa Của Các Vì Sao sẽ mãi mãi nở rộ, thắp sáng cả cõi vô tận, minh chứng cho sức sống bất diệt không bao giờ lụi tàn.

Giữa bức tranh vũ trụ tráng lệ ấy, vị Thần Khổng Lồ vĩ đại của chúng ta vẫn sừng sững đứng đó. Cơ thể khổng lồ của Ngài như một trụ cột vững chắc nâng đỡ cả khoảng không. Đôi mắt uy nghi rực sáng của Ngài trìu mến dõi theo từng nhịp điệu nhảy múa của các vì sao, dõi theo từng cái vươn tay vui sướng của các linh hồn bé nhỏ. Ngài khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và bao dung lan tỏa hơi ấm đến tận những góc xa xôi nhất của dải thiên hà.

Ngài đã làm được. Ngài đã bảo vệ thành công chiếc nôi của sự sống. Ngài đã dùng chính đôi tay mình để xé toạc bóng tối, dệt nên một bầu trời đầy sao lộng lẫy để chở che cho vạn vật.

Tuy nhiên, các em có biết không, để tạo ra phép màu vĩ đại này, vị Thần của chúng ta đã phải đánh đổi một cái giá vô cùng to lớn. Việc thức tỉnh từ giấc ngủ hồng hoang, gồng mình chống lại sức ép của Kẻ Hỗn Độn, và cuối cùng là tiếng gầm xé toạc hư không để giải phóng vạn vật đã rút cạn gần như toàn bộ sinh lực của Ngài. Ngọn lửa năng lượng rực cháy bên trong lồng ngực vĩ đại dần dần dịu xuống. Sự mệt mỏi bắt đầu len lỏi vào từng thớ cơ bắp, từng khớp xương khổng lồ của vị Thần.

Đôi vai rộng lớn từng gánh vác cả sức nặng của băng giá giờ đây khẽ chùng xuống. Đôi mắt rực sáng như hai vầng thái dương của Ngài bắt đầu trĩu nặng, chớp chớp chậm rãi. Thần Khổng Lồ cảm thấy một cơn buồn ngủ êm ái, sâu thẳm vô cùng đang từ từ bủa vây lấy mình. Nhưng lần này, đó không phải là giấc ngủ của thuở hồng hoang không gian vô định nữa. Đó là một giấc ngủ xứng đáng của một đấng sáng thế vừa hoàn thành xong công trình vĩ đại nhất của mình.

Ngài biết rằng, vạn vật giờ đây đã an toàn trong vòng tay chở che của muôn ngàn vì sao. Những linh hồn nhỏ bé đã có không gian thênh thang để thỏa sức vươn mình. Đã đến lúc Ngài cần được nghỉ ngơi, để tích lũy lại năng lượng, chuẩn bị cho những phép màu vĩ đại tiếp theo mà vũ trụ này sẽ cần đến.

Vậy Thần Khổng Lồ sẽ nghỉ ngơi ở đâu giữa không gian mênh mông bát ngát này? Và khi Ngài chìm vào giấc ngủ vĩ đại ấy, ai sẽ là người hát ru cho Ngài, hệt như cách Ngài từng dùng nhịp tim mình để hát ru cho vạn vật thuở ban sơ?

Chúng ta hãy cùng để cho bầu trời đêm tĩnh lặng lại một chút, để các vì sao khẽ vặn nhỏ ánh sáng của mình, và cùng nhau bước sang phần tiếp theo để xem giấc ngủ dài của vị Thần vĩ đại diễn ra như thế nào nhé.


Bạn có muốn tôi tiếp tục triển khai Chương 6: Khúc Hát Ru Giữa Ngân Hà ngay bây giờ không?

Chương 6: Khúc Hát Ru Giữa Ngân Hà

Các em thân mến, sau khi một cái cây dốc hết toàn bộ nhựa sống tinh túy nhất trong thân mình để bung nở ra những bông hoa rực rỡ và ngát hương nhất trần đời, nó sẽ cần một khoảng thời gian tĩnh lặng để nghỉ ngơi. Hay giống như chính các em vậy, sau một ngày dài chạy nhảy tung tăng trên cánh đồng cỏ xanh mướt, hay say sưa xây những tòa lâu đài vĩ đại bằng cát trên bãi biển ngập nắng, đến khi mặt trời lặn gieo những tia nắng vàng úa cuối ngày, đôi chân nhỏ bé của các em sẽ mỏi nhừ. Lúc bấy giờ, mí mắt các em sẽ nặng trĩu, cái ngáp dài xuất hiện và các em chỉ muốn sà ngay vào chiếc giường êm ái, cuộn tròn trong tấm chăn thơm mùi nắng tơ để chìm vào giấc ngủ vùi.

Vị Thần Khổng Lồ vĩ đại của chúng ta, người vừa làm nên một kỳ tích chấn động cả không gian và thời gian, giờ đây cũng đang trải qua một cảm giác mệt mỏi hệt như vậy, nhưng là một sự mệt mỏi vĩ đại gấp vạn lần.

Trận chiến sinh tử với những Kẻ Hỗn Độn tăm tối không phải là một trò chơi đuổi bắt thông thường. Để bảo vệ những mầm sống bé bỏng mỏng manh, để xé toạc bức tường thành kiên cố của Hạt Giống Vũ Trụ và giải phóng một lượng ánh sáng khổng lồ dệt nên Bông Hoa Của Các Vì Sao, Thần Khổng Lồ đã phải vắt kiệt đến tận cùng những giọt sức lực cuối cùng của mình. Từng thớ cơ bắp cuồn cuộn cuộn chảy sức mạnh dời non lấp biển ngày nào giờ đây đang chùng xuống, mỏi nhừ và đau nhức. Đôi bàn tay khổng lồ từng vung lên những cú đấm sấm sét đập tan hàng ngàn lớp băng giá đen ngòm, nay khẽ buông thõng giữa không trung vô định. Lồng ngực rộng lớn rực rỡ từng phát ra tiếng gầm xé toạc hư không vĩ đại, giờ đây nhấp nhô những nhịp thở dài, chậm rãi và nặng nhọc.

Ánh sáng vàng óng ả, chói lọi từng tỏa ra rực rỡ từ cơ thể Ngài như hàng triệu vầng thái dương thiêu đốt mọi thế lực hắc ám, giờ đây cũng bắt đầu thu mình lại. Nó không tắt đi, ồ không, ánh sáng của đấng sáng thế sẽ không bao giờ tắt. Nó chỉ dịu lại, mềm mại hơn, bàng bạc và êm ái tựa như ánh sáng của một ngọn nến nhỏ bé hiền hòa đang tỏa bóng trong đêm tĩnh lặng. Thần Khổng Lồ khẽ chớp đôi mắt. Hai vầng mặt trời trong đôi mắt Ngài giờ chìm trong một màn sương mờ ảo của cơn buồn ngủ sâu thẳm. Ngài biết rằng, công việc vĩ đại nhất của thuở ban sơ đã hoàn thành. Kẻ thù đã bị đánh đuổi ra tận những góc tối tăm mịt mùng nhất của vũ trụ, vạn vật đã được tự do và an toàn. Giờ là lúc Ngài phải nghỉ ngơi.

Nhưng vũ trụ lúc này bao la rộng lớn vô cùng vô tận. Không còn lớp vỏ chật hẹp, kiên cố của Hạt Giống Vũ Trụ để Ngài tựa lưng vào như trước nữa. Trong không gian thênh thang, trống trải với muôn vàn vì sao đang lơ lửng bồng bềnh này, vị Thần Khổng Lồ mệt lả sẽ ngả lưng ở đâu? Chẳng lẽ Ngài cứ trôi dạt vô định giữa cõi mênh mông lạnh lẽo sao?

Không đâu các em ạ! Tình yêu thương bao la mà Thần Khổng Lồ đã trao đi không bao giờ rơi vào hư vô, nó luôn biết cách quay trở lại để ôm ấp lấy người đã sinh ra nó.

Muôn ngàn vì sao lấp lánh vừa được sinh ra từ Bông Hoa Của Các Vì Sao, cùng với vô số mầm sống và những linh hồn bé nhỏ đang nhảy múa hân hoan, bỗng nhiên dừng lại. Chúng dường như cảm nhận được nhịp đập mỏi mệt đang chậm dần từ trái tim vĩ đại của vị Thần. Chúng nhận ra người cha bảo hộ, người đã hy sinh cả sinh mạng để che chở cho chúng từ thuở hồng hoang tăm tối, đang cần một vòng tay ôm ấp.

Thế là, một phép màu của lòng biết ơn và sự gắn kết yêu thương bắt đầu diễn ra giữa không gian bao la.

Những vì sao rực rỡ nhất mang màu xanh ngọc bích hiền hòa, những vì sao đỏ thẫm mang hơi ấm nồng nàn, và cả những vì sao tỏa ánh vàng ươm dịu ngọt, tất cả đồng loạt bay về phía vị Thần. Chúng không bay lộn xộn, mà nhịp nhàng, uyển chuyển xếp thành những hàng lối tuyệt đẹp. Hàng tỉ tỉ hạt bụi sáng lấp lánh li ti của Dải Ngân Hà – dòng sông sương mù bàng bạc và dịu êm nhất vũ trụ – cũng uốn mình trôi nhẹ nhàng đến sát bên lồng ngực vĩ đại của Ngài.

Dải Ngân Hà mềm mại trải dài ra, đan xen cùng muôn ngàn vì sao lớn nhỏ, tự kết lại thành một chiếc võng ánh sáng khổng lồ tuyệt mỹ. Chiếc võng ấy êm ái hơn bất kỳ tấm lụa tơ tằm nào, ấm áp hơn bất kỳ chiếc chăn bông lót lông cừu nào mà con người từng biết đến. Nó lấp lánh, dập dềnh bồng bềnh, tỏa ra một thứ hơi ấm êm dịu, ôm trọn lấy thân hình vĩ đại đang lử lả của Thần Khổng Lồ.

Vị Thần khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ đầy mãn nguyện. Ngài từ từ ngả tấm lưng đồ sộ của mình xuống chiếc võng Dải Ngân Hà lấp lánh ánh sao. Cảm giác êm ái tột cùng lan tỏa khắp cơ thể mỏi nhừ của Ngài. Chiếc võng ánh sáng khẽ đong đưa, đong đưa theo một nhịp điệu vô hình, êm ả trôi bồng bềnh giữa đại dương không gian rộng lớn.

Thuở Hạt Giống Vũ Trụ còn say ngủ, chính Thần Khổng Lồ là người đã dùng nhịp tim êm ái của mình để hát ru cho muôn ngàn mầm sống. Thình thịch... thình thịch... Nhịp đập ấy từng là bản nhạc duy nhất mang lại sự bình yên, che chở cho vạn vật trước cái lạnh lẽo của Kẻ Hỗn Độn. Vậy mà giờ đây, khi người cha vĩ đại đã cạn kiệt sinh lực, vạn vật lại cùng nhau cất lên khúc hát ru của riêng mình để dỗ dành Ngài vào giấc ngủ ngàn năm.

Một dàn đồng ca vũ trụ vĩ đại nhất, thiêng liêng nhất bắt đầu cất tiếng.

Đầu tiên là âm thanh của những vì sao. Không phải là âm thanh chói tai ồn ã, mà là những tiếng kính coong, lanh canh trong vắt tựa như hàng triệu chiếc chuông gió pha lê đang khẽ rung lên trong một buổi sớm mai thanh khiết. Mỗi lần một vì sao chớp sáng, một nốt nhạc trong ngần lại được gảy lên, đan quyện vào nhau tạo thành một giai điệu du dương, huyền ảo ngân vang khắp dải thiên hà bao la.

Tiếp nối giai điệu của các vì sao là tiếng thì thầm êm dịu của muôn ngàn mầm cây tương lai. Hạt mầm của cây sồi vĩ đại, của hoa cúc họa mi, của những loài cỏ dại mềm mại lơ lửng xung quanh chiếc võng ánh sáng. Chúng chưa có lá để reo trong gió, cũng chưa có hoa để tỏa hương, nhưng chúng có nhịp đập của sức sống đang cuộn trào bên trong. Chúng cọ vào nhau, tạo ra những tiếng sột soạt nhẹ nhàng, êm ái tựa như tiếng mẹ đang khẽ vuốt ve lên mái tóc mềm của các em trước giờ đi ngủ. Tiếng thì thầm ấy mang theo giấc mơ xanh thẳm về những khu rừng bạt ngàn của mặt đất mai sau, phả hơi thở bình yên vào tâm trí của vị Thần.

Và rồi, những linh hồn vô tội bé nhỏ – những sinh linh từng run rẩy khóc lóc trong vòng vây băng giá – nay cũng hòa chung vào khúc hát ru vĩ đại. Linh hồn của chim sẻ, của gấu nâu, của hươu sao và của cả những em bé loài người tương lai bay lượn thành những vòng tròn tỏa sáng rực rỡ bao quanh Thần Khổng Lồ. Chúng không khóc nữa. Thay vào đó, chúng bật ra những tiếng cười khúc khích, trong veo và lanh lảnh tựa như tiếng suối róc rách chảy qua những khe đá bám đầy rêu xanh. Những tiếng cười ấy hòa vào tiếng chuông pha lê của các vì sao, quyện cùng tiếng thì thầm của mầm sống, tạo nên một khúc hát ru dạt dào tình yêu thương, thuần khiết và ấm áp vô ngần.

Nghe khúc hát ru tuyệt diệu ấy, mọi muộn phiền, mọi sự đau nhức và mỏi mệt trong cơ thể vị Thần tan biến hết. Đôi mắt uy nghi rực sáng của Ngài từ từ khép lại. Hơi thở của Ngài chậm dần, nhịp nhàng đồng điệu với nhịp đong đưa của chiếc võng Dải Ngân Hà. Lồng ngực vĩ đại của Ngài phập phồng nhẹ nhàng, nhịp tim trở lại êm ái: thình... thịch... thình... thịch... Lần đầu tiên kể từ khoảnh khắc vụ nổ chấn động xé toạc màn đêm, vũ trụ trở về với sự tĩnh lặng, nhưng là một sự tĩnh lặng ngập tràn màu sắc, ánh sáng lấp lánh và âm thanh êm dịu. Thần Khổng Lồ đã hoàn toàn chìm vào một giấc ngủ sâu thẳm.

Giấc ngủ của Ngài không kéo dài một đêm, một tháng hay một năm như chúng ta. Bởi vì thời gian – khái niệm đo lường sự thay đổi – giờ đây mới chính thức được sinh ra cùng với sự chuyển động bay lượn của muôn ngàn vì sao. Giấc ngủ của vị Thần vĩ đại kéo dài qua hàng vạn, hàng triệu, thậm chí hàng tỉ năm. Trong suốt khoảng thời gian đằng đẵng ấy, Ngài trôi bồng bềnh giữa biển sao lấp lánh, được Dải Ngân Hà ôm ấp vỗ về, được vạn vật kiên nhẫn ca hát chở che. Năng lượng vũ trụ rực rỡ từ những vì sao và sự tĩnh mịch bình yên của hư không không ngừng bồi đắp, từ từ chữa lành mọi vết thương và bù đắp lại nguồn sinh lực khổng lồ mà Ngài đã tiêu hao.

Mọi thứ dường như đã trở nên vô cùng hoàn hảo và tuyệt đẹp. Bóng tối bị đẩy lùi, ánh sáng lan tỏa, vạn vật được tự do và đấng bảo hộ đang nghỉ ngơi trong một giấc ngủ êm đềm.

Tuy nhiên, hỡi các bạn nhỏ của ta, sự kiến tạo thế giới chưa bao giờ dừng lại ở việc chỉ đập vỡ chiếc nôi để tạo ra khoảng không. Khi Hạt Giống Vũ Trụ nổ tung, bên cạnh những mảnh vỡ hóa thành vì sao lấp lánh và những mầm sống tinh khiết, còn có một thứ khác rất quan trọng bị trộn lẫn vào nhau tạo thành một mớ hỗn độn khổng lồ bên trong vũ trụ. Đó là những luồng khí nhẹ lơ lửng và những khối vật chất nặng nề, sền sệt, xám xịt và đục ngầu, trôi dạt vô định mịt mù che lấp đi một phần ánh sáng. Nếu để mặc mớ bùng nhùng này tiếp tục dính chặt vào nhau, mầm sống cỏ cây sẽ mãi mãi chỉ trôi dạt trên không trung mà chẳng có đất đai vững chãi để cắm rễ gieo hạt.

Và như thế, sau một giấc mộng dài vạn năm tưởng chừng như vô tận, định mệnh vĩ đại một lần nữa lại cất tiếng gọi. Vũ trụ cần một sự phân định rõ ràng để mặt đất thực sự thành hình, và bầu trời thực sự vươn cao.

Thần Khổng Lồ, sau khi tích lũy đủ năng lượng từ khúc hát ru của Ngân Hà, sẽ phải tỉnh giấc một lần nữa. Lần thức giấc thứ hai này không đi kèm với một tiếng gầm xé toạc hư không, mà sẽ là một công việc lao động vô cùng kỳ vĩ và nhọc nhằn: Đội trời, đạp đất và xây dựng một cột trụ chống đỡ cả cõi không gian!


Nếu các em đã sẵn sàng xắn tay áo lên để theo dõi công việc lao động vĩ đại tiếp theo của vị Thần, chúng ta sẽ bước sang Phần 4: Lần Thức Giấc Thứ Hai - Phân Ranh Đất Trời với Chương 7: Mớ Bùng Nhùng Khí Đất. Bạn muốn tôi viết tiếp chứ?

Phần 4: Lần Thức Giấc Thứ Hai - Phân Ranh Đất Trời

Chương 7: Mớ Bùng Nhùng Khí Đất

Các em thân mến, sau khi đắm mình vào khúc hát ru êm ái của muôn ngàn vì sao lấp lánh và Dải Ngân Hà mềm mại, vị Thần Khổng Lồ vĩ đại của chúng ta đã chìm vào một giấc ngủ vô cùng sâu thẳm.

Trong thế giới của chúng ta ngày nay, một giấc ngủ thường chỉ kéo dài từ buổi tối khi mặt trời lặn cho đến sáng hôm sau khi những tia nắng đầu tiên gõ cửa sổ. Nhưng đối với đấng sáng thế uy nghi của thuở hồng hoang, một giấc ngủ để phục hồi lại nguồn năng lượng dời non lấp biển không thể đo đếm bằng số đêm hay số ngày nhỏ bé ấy. Giấc ngủ của Ngài kéo dài đằng đẵng qua hàng vạn, hàng vạn năm. Thậm chí có thể là mười vạn năm, hay hàng triệu năm cơ đấy! Thời gian lúc bấy giờ cũng giống như một đứa trẻ sơ sinh vừa mới chào đời cùng với sự chuyển động của các vì sao, nó cứ thế vô tư trôi đi, trôi đi mãi một cách êm đềm và tĩnh lặng trong vũ trụ bao la.

Trong suốt những vạn năm say giấc nồng ấy, chiếc võng Dải Ngân Hà vẫn kiên nhẫn đong đưa, đong đưa. Khúc hát ru của các mầm sống và linh hồn bé nhỏ chưa bao giờ ngừng lại. Năng lượng ấm áp và tinh khiết từ không gian mênh mông không ngừng tuôn chảy, thấm sâu vào từng thớ cơ bắp vạm vỡ, từng khớp xương khổng lồ của vị Thần, chậm rãi chữa lành mọi sự mệt mỏi sau trận chiến kinh thiên động địa với bọn Kẻ Hỗn Độn.

Và rồi, khi khoảng thời gian vạn năm ấy khép lại, phép màu của sự phục hồi đã hoàn tất.

Thần Khổng Lồ khẽ cựa mình. Bàn tay khổng lồ với những ngón tay vững chãi như núi đá hoa cương của Ngài từ từ nắm lại rồi buông ra, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn đã hoàn toàn trở lại, lấp đầy từng huyết mạch. Ngài hít một hơi thật sâu, lồng ngực vĩ đại phồng lên, và rồi Ngài vươn vai. Ôi, một cái vươn vai sảng khoái làm sao! Cú vươn vai ấy tạo ra những luồng gió khổng lồ, hiền hòa thổi tung bay những lớp sương mù bàng bạc của Dải Ngân Hà, khiến muôn ngàn vì sao xung quanh khẽ rung rinh như những chiếc lá mùa thu đón gió mới.

Ngài từ từ mở bừng đôi mắt rực rỡ. Ánh sáng vàng óng ả từ đôi mắt uy nghi lại một lần nữa tỏa rạng, nhưng lần này không mang theo sự thịnh nộ thiêu đốt, mà chan chứa sức sống tươi mới của một buổi bình minh vĩ đại. Thần Khổng Lồ mỉm cười, sẵn sàng ngắm nhìn lại thành quả rực rỡ của mình, ngắm nhìn Bông Hoa Của Các Vì Sao lộng lẫy và những mầm sống tung tăng bay lượn mà Ngài đã liều mình bảo vệ.

Thế nhưng, các em ơi, nụ cười trên môi vị Thần bỗng nhiên vụt tắt. Đôi lông mày rậm rạp của Ngài khẽ xô vào nhau.

Khi Ngài phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh, mọi thứ không hề trong trẻo, lấp lánh và lung linh như khoảnh khắc Ngài vừa mới chìm vào giấc ngủ. Khu vườn vũ trụ tuyệt đẹp với những chòm sao rực rỡ, những viên ngọc ánh sáng lấp lánh sắc màu giờ đây bị che khuất bởi một bức màn xám xịt, nhờ nhờ và đặc quánh.

Có chuyện gì đã xảy ra trong suốt hàng vạn năm Ngài say ngủ vậy? Chẳng lẽ bọn Kẻ Hỗn Độn tăm tối đã quay trở lại?

Thần Khổng Lồ nheo mắt nhìn cho thật kỹ. Không, không phải bọn Kẻ Hỗn Độn. Không hề có cái lạnh lẽo thấu xương hay sự câm lặng chết chóc của băng giá bám víu quanh đây. Thay vào đó, thứ đang che lấp tầm nhìn của Ngài là một mớ hỗn độn khổng lồ trôi lơ lửng, một mớ bùng nhùng của vô số những vật chất kỳ lạ đang dính chặt lấy nhau, cuộn trào một cách lộn xộn, vô tổ chức.

Để hình dung mớ bùng nhùng ấy trông như thế nào, các em hãy thử nhớ lại những giờ học vẽ bằng màu nước. Các em có một bảng màu vô cùng rực rỡ với màu xanh da trời trong vắt, màu vàng chói lọi của nắng, màu trắng tinh khôi của mây và màu nâu đất vững chãi. Nếu các em cẩn thận vẽ từng màu lên giấy, bức tranh sẽ vô cùng tuyệt đẹp. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta vô tình đổ tất cả các lọ màu nước ấy vào chung một chiếc cốc và khuấy đều lên? Dù những màu sắc ban đầu có đẹp đẽ đến đâu, khi bị trộn lẫn lộn xộn vào nhau, chúng sẽ biến thành một thứ nước đục ngầu, xám xịt và nhờ nhờ, chẳng còn nhận ra đâu là xanh, đâu là vàng nữa, phải không nào?

Vũ trụ của chúng ta lúc bấy giờ cũng gặp phải một tình trạng y hệt như vậy.

Khi Hạt Giống Vũ Trụ nổ tung để giải phóng sự sống, bên cạnh những tia sáng vươn xa hóa thành các vì sao lấp lánh, bên trong lớp vỏ ấy còn chứa đựng toàn bộ các "nguyên liệu" tuyệt vời để xây dựng nên thế giới tương lai. Đó là những luồng khí bồng bềnh thanh khiết nhất, nhẹ nhàng nhất để dệt nên bầu trời xanh biếc sương mai. Đó là những làn gió mát lành, những hạt mưa trong trẻo. Và đồng thời, cũng có vô số những vật chất nặng nề, sần sùi và vững chãi để nặn thành đồi núi, đắp thành đồng bằng, tạo nên mặt đất nâu hiền hòa.

Nhưng vì vụ nổ quá lớn và diễn ra quá đột ngột, tất cả những nguyên liệu ấy đã bị hất tung ra ngoài cùng một lúc. Trong suốt hàng vạn năm Thần Khổng Lồ say ngủ, không có bàn tay uy quyền nào đứng ra phân loại, sắp xếp hay chỉ dẫn cho chúng. Thế là, những luồng khí nhẹ lơ lửng và những khối vật chất nặng nề đục ngầu ấy cứ tự do trôi dạt, va vấp vào nhau, rồi cuối cùng bám rít lấy nhau, quện chặt lại thành một mớ bùng nhùng khổng lồ.

Khí nhẹ lẽ ra phải bay bổng lên cao để tạo thành bầu trời trong vắt, thì nay lại bị những hạt đất cát, bùn lầy xám xịt níu kéo, gìn giữ lại. Những tảng đá nặng nề, những luồng nước đục lẽ ra phải chìm xuống dưới để tạo thành mặt đất vững chãi, thì lại bị những luồng khí đẩy bay lơ lửng, bồng bềnh giữa không trung. Bụi bặm, hơi nước, sương mù, đất cát, bùn lầy, ánh sáng... tất cả trộn lẫn, quyện đặc vào nhau tựa như một nồi súp khổng lồ chưa được nấu chín kỹ, đặc sệt, xám xịt và vẩn đục.

Trời và Đất lúc này chưa hề được chia tách. Chúng dính liền vào nhau làm một, không có ranh giới, không có trên dưới, tạo thành một không gian ngột ngạt và lộn xộn vô cùng.

Thần Khổng Lồ lo lắng đưa tay gạt đi lớp sương mù xám xịt đặc quánh trước mặt, ánh mắt Ngài hớt hải tìm kiếm những đứa con bé bỏng của mình. Ôi, cảnh tượng trước mắt khiến trái tim vĩ đại của Ngài phải nhói lên xót xa!

Những mầm sống và các linh hồn nhỏ bé – những sinh linh từng vui sướng nhảy múa lơ lửng trong khúc hát ru Ngân Hà – giờ đây đang chìm nghỉm, vùng vẫy một cách tuyệt vọng bên trong mớ bùng nhùng đục ngầu ấy.

Hạt mầm của cây sồi ngàn năm vô cùng bối rối. Nó mang trong mình khát khao mãnh liệt được cắm những chiếc rễ khỏe khoắn sâu xuống một lớp đất mềm mại, vững chãi để hút nhựa sống, nhưng xung quanh nó chỉ có những luồng khí bùn nhão nhoét trôi bồng bềnh. Rễ của nó cứ vươn ra rồi lại rụt vào trong không trung, không có chỗ để bám víu, không có điểm tựa để vươn mình đứng thẳng. Nó đành ngậm ngùi trôi dạt một cách vô định.

Những mầm hoa cúc họa mi mỏng manh thì cố gắng ngước những chiếc lá non nớt lên trên để tìm kiếm ánh sáng mặt trời rực rỡ, nhưng hỡi ôi, làm gì có bầu trời quang đãng nào phía trên? Trên đầu chúng, dưới chân chúng, xung quanh chúng chỉ toàn là khí nặng đục ngầu che lấp hết mọi tia sáng lấp lánh của các vì sao. Ánh sáng chiếu qua mớ bùng nhùng này chỉ còn là những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt, không đủ sưởi ấm cho những cánh hoa tương lai vươn mình khoe sắc.

Các giọt nước của đại dương tương lai thì khóc lóc ỉ ôi. Lẽ ra chúng phải được tự do chảy róc rách qua các khe đá, cuộn trào thành những con sóng trắng xóa xô bờ. Nhưng nay, chúng bị đất cát bùn lầy dính chặt vào, trở nên đặc quánh, nặng nề, không thể nhúc nhích hay ca hát được nữa.

Và thương cảm nhất là những linh hồn vô tội. Linh hồn chim đại bàng tương lai muốn tung cánh bay vút lên bầu trời cao vợi, nhưng đôi cánh trong suốt của nó bị mớ sương mù đặc sệt níu kéo lại, nặng trĩu. Linh hồn những chú hươu sao muốn có một trảng cỏ rộng lớn để thỏa sức chạy nhảy tung tăng, nhưng không gian xung quanh chỉ là một mớ hỗn độn nhớp nháp, không có mặt đất kiên cố để đặt chân. Các em bé linh hồn loài người cũng ngừng hẳn tiếng cười lanh lảnh. Các em ho sặc sụa trong làn khí đục, đưa những đôi bàn tay bé xíu ra cố gắng gạt đi lớp sương mù xám xịt đang bám đầy xung quanh mình, đôi mắt ánh lên sự hoang mang, khao khát một khoảng không trong trẻo và một mặt đất vững vàng.

Chứng kiến cảnh tượng ấy, vị Thần Khổng Lồ thở dài một hơi. Tiếng thở dài của Ngài thổi bay một mảng khí vẩn đục trước mặt. Ngài đã hiểu ra vấn đề.

Việc xé toạc lớp vỏ của Hạt Giống Vũ Trụ mới chỉ là bước khởi đầu. Nó giống như việc chúng ta đập vỡ lớp vỏ cứng của một quả trứng vậy. Nhưng nếu chỉ đập vỡ vỏ mà để nguyên lòng trắng, lòng đỏ trôi lơ lửng hòa lẫn vào nhau trong một cái tô lớn thì mọi thứ vẫn chưa thể hoàn thiện. Để những mầm sống thực sự nảy mầm rực rỡ, để vạn vật thực sự có một ngôi nhà hoàn hảo, mọi thứ cần phải được sắp xếp lại theo đúng trật tự tự nhiên của nó.

Cái gì nhẹ nhàng, tinh khiết, thanh cao phải được nâng bổng lên trên cùng để làm Bầu Trời trong vắt, nơi cư ngụ của mây trắng, gió ngàn và các vì sao lấp lánh.

Cái gì nặng nề, sần sùi, đặc quánh phải được ép chặt xuống bên dưới để tạo thành Mặt Đất vững chãi, nơi cỏ cây cắm rễ, vạn thú chạy nhảy và con người xây dựng tổ ấm.

Trời và Đất không thể dính liền vào nhau thành một mớ bùng nhùng hỗn độn như thế này được! Bầu trời cần phải vươn cao, vươn cao mãi lên, và mặt đất cần phải trải rộng, trải rộng mãi ra.

Thần Khổng Lồ nhận ra rằng sứ mệnh của mình vẫn chưa kết thúc. Công việc dọn dẹp, phân ranh giới Trời Đất này sẽ đòi hỏi một sức lực kinh khủng khiếp hơn cả trận chiến xé toạc Hạt Giống Vũ Trụ trước đây. Kẻ Hỗn Độn là kẻ thù có thể dùng nắm đấm để đánh đuổi, nhưng mớ bùng nhùng khí đất này lại là những vật chất nuôi dưỡng sự sống tương lai, Ngài không thể dùng vũ lực để phá hủy chúng, mà phải dùng đôi bàn tay trần của mình để phân tách, nâng đỡ và nhào nặn chúng.

Vị Thần vĩ đại đứng thẳng người dậy. Ngài dang rộng đôi cánh tay vững như đai đồng, vỗ mạnh vào nhau phủi đi những lớp bụi sao còn vương trên da thịt. Ánh mắt Ngài bừng lên một sự quyết tâm cao độ. Ngài cuộn chặt những ngón tay lại, gồng những bắp tay cuồn cuộn lên, chuẩn bị đối mặt với công việc lao động nhọc nhằn nhất, vĩ đại nhất kể từ thuở khai thiên lập địa.

Ngài sẽ phải bước vào giữa lòng mớ hỗn độn xám xịt kia, dùng đầu để đội bầu trời lên cao, dùng chân để đạp mặt đất xuống thấp. Và quan trọng nhất, Ngài sẽ phải xây dựng một thứ vô cùng kỳ vĩ để giữ cho Trời và Đất không bao giờ sập xuống và dính chặt vào nhau thêm một lần nào nữa.

Các em có tò mò muốn biết vị Thần Khổng Lồ sẽ lao động hăng say như thế nào để chia tách Trời và Đất không? Làm sao Ngài có thể nâng cả một Bầu Trời khổng lồ bay lên cao tít tắp?

Nếu đôi mắt các em vẫn còn sáng ngời sự háo hức và trí tưởng tượng vẫn đang vút bay, chúng ta sẽ cùng xắn tay áo lên, đứng bên cạnh cổ vũ cho vị Thần trong chương tiếp theo mang tên: Chương 8: Cột Chống Trời nhé!

Chương 8: Cột Chống Trời

Các em thân mến, hãy nhắm mắt lại và tưởng tượng xem, nếu các em lấy một nắm đất sét nhào với thật nhiều nước, rồi lại trộn thêm vào đó những sợi len tơ tằm mềm mại, những hạt cườm lấp lánh và cả những chiếc lông chim nhẹ bẫng. Cuối cùng, các em vo tròn tất cả lại thành một khối. Liệu các em có thể dễ dàng rút một sợi lông chim mỏng manh ra khỏi khối đất sét nhão nhoẹt ấy mà không làm nó bị lấm lem bùn đất không? Chắc chắn là rất khó, phải không nào?

Vũ trụ của chúng ta sau giấc ngủ vạn năm của vị Thần Khổng Lồ cũng đang trong tình trạng y hệt như khối đất sét lộn xộn ấy. Không gian bao la không còn sự trong trẻo của các vì sao, mà thay vào đó là một mớ bùng nhùng đặc quánh. Những luồng khí vô cùng nhẹ nhàng, thanh khiết lẽ ra phải bay bổng lên cao để làm thành mây trắng, gió ngàn thì nay lại bị trộn lẫn, dính chặt lấy những khối vật chất nặng nề, sền sệt, xám xịt tăm tối. Trời và Đất dính liền vào nhau, nhão nhoét, vẩn đục, khiến muôn loài ngạt thở và những mầm sống không có nơi để bám rễ vươn cành.

Đứng trước mớ hỗn độn khổng lồ ấy, vị Thần vĩ đại của chúng ta không hề chùn bước. Ngài hiểu rằng, để sự sống thực sự bắt đầu trên một ngôi nhà vững chãi, việc đầu tiên và quan trọng nhất là phải dọn dẹp lại trật tự của thế giới. Bầu Trời trong vắt phải được nâng bổng lên tận trên cao, và Mặt Đất vững vàng phải được đặt phẳng phiu ở tít dưới thấp.

Thần Khổng Lồ hít một hơi thật sâu. Lồng ngực vĩ đại của Ngài căng phồng lên, hút vào vô vàn những luồng khí mạnh mẽ nhất của vũ trụ. Ngài xoạc đôi chân khổng lồ vững như hai ngọn núi đá hoa cương, bước những bước đi vững chãi lội thẳng vào chính giữa trung tâm của mớ bùng nhùng đục ngầu. Mỗi bước chân của Ngài dẫm xuống lớp bùn lầy vũ trụ tạo ra những tiếng oạp... oạp... vang vọng.

Khi đã đứng vững ở chính giữa cõi hỗn mang nhão nhoẹt ấy, Thần Khổng Lồ từ từ cúi thấp người xuống. Ngài khéo léo luồn đôi bờ vai rộng lớn, vững chãi của mình vào bên dưới những luồng khí nhẹ, trong veo đang bị mắc kẹt. Đồng thời, Ngài dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi bàn chân khổng lồ, bám chặt, ép sâu xuống những khối vật chất nặng nề, sền sệt xám xịt bên dưới.

Ngài cắn chặt hàm răng rực sáng, nhắm nghiền đôi mắt lại và bắt đầu dồn lực.

"HÙZZZ... DÔ!"

Một tiếng hô trầm hùng, rung chuyển cả cõi hư vô phát ra từ cổ họng vị Thần. Ngài gồng mình đứng thẳng dậy!

Ôi, một sức mạnh thật kinh thiên động địa! Những bắp tay, bắp chân của Ngài nổi cuộn lên như những dòng sông nham thạch cuồn cuộn chảy. Đôi bờ vai uy nghi của Ngài bắt đầu đẩy mạnh, đội phần khí nhẹ, thanh khiết và rực sáng hướng thẳng lên phía trên. Cùng lúc đó, đôi bàn chân khổng lồ của Ngài đạp mạnh, nén chặt phần vật chất nặng nề, đục ngầu, đầy đất đá xám xịt chìm sâu xuống phía dưới.

Nhưng các em ơi, mớ bùng nhùng này đâu có ngoan ngoãn tách rời nhau ra một cách dễ dàng. Hàng vạn năm trôi dạt dính chặt lấy nhau đã khiến Trời và Đất lúc này quyện vào nhau như kẹo kéo. Khi Thần Khổng Lồ đẩy khí nhẹ lên cao, những sợi bùn đất nhão nhoẹt cứ cố gắng níu kéo lại. Chúng tạo ra những tiếng kêu sền sệt... lạch cạch... răng rắc... vang lên khắp không gian, hệt như tiếng một tấm vải bạt khổng lồ đang bị xé toạc ra làm đôi.

Thần Khổng Lồ không bỏ cuộc. Hơi thở của Ngài hắt ra thành những cơn bão lớn. Mồ hôi của Ngài tuôn rơi, hóa thành những cơn mưa rào đầu tiên của thế giới rửa trôi dần những lớp bụi bặm vẩn đục đang bám trên những luồng khí nhẹ. Ngài kiên nhẫn vươn người lên cao thêm một chút, đạp chân xuống sâu thêm một chút. Mỗi một tấc Ngài vươn lên, bầu trời lại cao thêm một tấc. Mỗi một nhịp Ngài đạp xuống, mặt đất lại cứng cáp và vững chãi thêm một nhịp.

Khoảng cách giữa bờ vai và đôi bàn chân của Ngài ngày một giãn xa ra. Và kìa! Phép màu lao động đã bắt đầu hiện rõ. Phần khí nhẹ, thanh khiết thoát khỏi sự kìm kẹp của bùn lầy, vui sướng bay vút lên cao. Khi chúng bay lên, chúng mang theo thứ ánh sáng xanh biếc vô cùng dịu mát, tạo thành một vòm trời cao rộng mênh mông, trong vắt như một viên ngọc sapphire khổng lồ. Trong khi đó, ở phía dưới gót chân vị Thần, những khối vật chất nặng nề, đục ngầu bị nén chặt lại, hút hết nước ẩm và khô dần đi, hóa thành một mặt đất màu nâu sẫm, rộng lớn, bằng phẳng và vô cùng cứng cáp.

Giữa Trời xanh bao la và Đất nâu vững chãi, một khoảng không gian rộng lớn, quang đãng vô cùng tận đã được mở ra. Những mầm sống, những hạt sồi, hạt cúc họa mi vui sướng reo hò. Các linh hồn chim chóc vút bay lượn những vòng tròn hoàn hảo trên bầu trời mới. Các linh hồn hươu nai thích thú đặt những bước chân đầu tiên chạm lên mặt đất vững chãi, không còn sợ bị sa lầy vào mớ bùng nhùng nhão nhoét nữa.

Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp kéo dài thì một thử thách mới lại ập đến.

Bầu Trời và Mặt Đất lúc này giống như hai thỏi nam châm khổng lồ bị ép tách ra xa nhau. Chúng luôn mang trong mình một sức hút mãnh liệt, chực chờ kéo ập lại vào nhau bất cứ lúc nào để trở về làm một mớ hỗn độn như cũ. Thần Khổng Lồ cảm nhận được sức ép ngàn cân đang đè nặng lên đôi bờ vai của mình. Bầu trời rộng lớn cứ từ từ trĩu xuống, chèn ép lên lồng ngực Ngài. Mặt đất dưới chân cũng rung chuyển, muốn trồi lên để bám lấy bầu trời.

Thần Khổng Lồ đành phải vươn thẳng hai cánh tay khổng lồ lên, dùng những ngón tay như những ngọn núi đá để chống đỡ, tì chặt vào vòm trời xanh thẳm. Ngài đứng sừng sững ở đó, đầu đội trời, chân đạp đất, hai tay chống đỡ bầu không trung. Ngài trở thành một cái cột sống duy nhất giữ cho vũ trụ này không bị sụp đổ.

Ngài đứng như vậy bao lâu? Rất lâu, các em ạ. Ngài đứng qua những đợt gió ngàn thổi tới, đứng qua những lúc các vì sao nhảy múa rồi lại nghỉ ngơi. Cơ bắp của Ngài bắt đầu mỏi nhừ. Đôi tay khổng lồ bắt đầu run rẩy vì phải chịu đựng một sức nặng vĩ đại không thể đong đếm. Ngài hiểu rằng, dù Ngài có mạnh mẽ đến đâu, Ngài cũng không thể cứ đứng mãi ở đây làm một chiếc cột thịt chống đỡ cho bầu trời được.

Ngài còn phải quan tâm đến những mầm sống bé bỏng. Ngài còn phải tạo ra những dòng sông, những ngọn núi, phải chuẩn bị một thế giới thật tươi đẹp để các linh hồn con người tương lai được sinh ra và sinh sống. Nếu đôi tay Ngài cứ mãi vướng bận chống giữ vòm trời, thì ai sẽ chăm sóc cho những đứa con bé bỏng của Ngài đây?

"Ta phải làm một chiếc cột. Một chiếc cột bằng đá và đất vĩ đại nhất, cứng cáp nhất để thay ta chống giữ bầu trời này!" - Thần Khổng Lồ tự nhủ.

Và thế là, một công việc lao động tay chân vĩ đại nhất, vất vả nhất trong lịch sử vũ trụ bắt đầu.

Trong khi một tay và một bờ vai vẫn gồng lên, căng cứng để đội chặt lấy bầu trời, Thần Khổng Lồ dùng cánh tay còn lại và chiếc chân trống rỗng để bắt đầu công việc. Ngài cúi thấp người một cách khó nhọc, dùng bàn tay khổng lồ của mình cào sâu xuống mặt đất nâu sẫm. Xoạt! Xoạt! Mỗi cái cào của Ngài bới lên những tảng đất sét khổng lồ to bằng cả trăm ngôi nhà gộp lại.

Ngài gom đất lại, dùng bàn tay uy nghi nhào nặn chúng thật chặt. Ngài đấm, Ngài bóp, Ngài nhồi. Huỵch... huỵch... huỵch... Tiếng đấm đất vang lên ầm ĩ hệt như tiếng trống trận. Rồi Ngài moi từ sâu dưới lòng đất lên những khối đá tảng rắn chắc nhất, xù xì nhất, trộn lẫn chúng vào với đất sét.

Cạch! Cạch! Rầm! Ngài bắt đầu đắp nền móng cho chiếc cột. Nền móng ấy rộng lớn, bề thế vô cùng, cắm rễ thật sâu vào tận lớp cốt lõi cứng nhất của mặt đất. Khi nền móng đã vững, Ngài tiếp tục hì hục đào đất, đập đá, đắp dần lên cao.

Công việc vô cùng vất vả. Thần Khổng Lồ nhễ nhại mồ hôi. Ánh sáng vàng óng từ cơ thể Ngài chiếu rọi vào khối đất đá, nung chín chúng, biến chúng thành một thứ vật liệu cứng hơn bất kỳ loại thép hay kim cương nào mà con người từng biết đến. Ngài làm việc không ngừng nghỉ. Cứ một vốc đất đắp lên, một tảng đá đập vào, chiếc cột khổng lồ lại cao thêm một chút.

"Hì hục... hì hục..." Tiếng thở dốc của vị Thần hòa nhịp cùng tiếng đập đá đinh tai nhức óc. Bụi đất bay mù mịt cả một vùng không gian. Đôi bàn tay vĩ đại của Ngài sần sùi đi, chai sạn lại vì cọ xát với những tảng đá nhọn hoắt, nhưng Ngài không hề bận tâm. Tình yêu thương dành cho vạn vật đã tiếp thêm cho Ngài một sức mạnh vô biên.

Chiếc cột dần dần thành hình. Nó to lớn, vĩ đại và thô ráp. Nó giống như một cái cây bằng đá khổng lồ mọc lên từ lòng đất. Khi chiếc cột cao đến ngang ngực Thần Khổng Lồ, Ngài dựa lưng vào nó để lấy thế, vươn vai đẩy bầu trời lên cao thêm một nhịp nữa. Trời cao lên, Ngài lại tiếp tục đào đất, đắp đá, kéo dài chiếc cột lên bám sát theo vòm trời.

Trải qua không biết bao nhiêu ngày tháng miệt mài lao động, đắp đá, nện đất, cuối cùng, đỉnh của chiếc cột khổng lồ cũng đã chạm được tới vòm vòm xanh thẳm của bầu trời. Thần Khổng Lồ cẩn thận dùng tay miết chặt những viên đá trên đỉnh cột, gắn kết chúng thật khít vào mây trời. Ngài đi vòng quanh, đập nện thêm những khối đất sét vào thân cột cho thật bằng phẳng và vững chãi.

"Thế là xong!" - Vị Thần mỉm cười, quệt những giọt mồ hôi lấm lem bùn đất trên trán.

Từ từ, rất từ từ, Thần Khổng Lồ nới lỏng bờ vai của mình ra. Ngài hạ đôi cánh tay mỏi nhừ xuống dọc theo thân người. Ngài lùi lại một bước, nín thở chờ đợi.

Và kìa, một điều kỳ diệu đã xảy ra! Bầu Trời xanh vợi không còn sập xuống nữa. Nó nằm ngoan ngoãn, êm ái tựa lên đỉnh của chiếc cột đá khổng lồ. Mặt Đất phía dưới cũng nằm im lìm, ngoan ngoãn bám chặt vào chân cột. Trời và Đất đã bị chia cắt vĩnh viễn, được giữ chặt ở hai đầu không gian bởi một công trình lao động vĩ đại từ đôi bàn tay nhăn nheo, chai sạn của vị Thần.

Sự trong trẻo đã hoàn toàn trở lại. Ánh sáng của các vì sao giờ đây có thể tự do chiếu rọi xuyên qua lớp không khí mỏng manh, sưởi ấm cho mặt đất nâu hiền hòa. Những cơn gió mát lành bắt đầu thổi vi vu lướt qua thân chiếc cột đá vĩ đại, mang theo tiếng reo hò, vỗ tay hân hoan của muôn ngàn mầm sống bé nhỏ. Không gian đã thực sự được mở ra, chia thành hai thế giới tuyệt đẹp: Bầu trời cao lồng lộng và Mặt đất rộng thênh thang.

Vạn vật vô cùng biết ơn vị Thần vĩ đại. Bọn chúng cùng nhau nhảy múa xung quanh Ngài, và trong sự vui sướng tột độ, muôn loài đã cùng nhau cất lên một cái tên mới, vô cùng trang trọng và đầy lòng tôn kính để gọi người cha bảo hộ của mình. Từ giây phút ấy, vị Thần Khổng Lồ uy nghi của chúng ta không chỉ còn là vị thần của thuở hồng hoang tăm tối nữa. Ngài được xưng tụng là Thần Trụ Trời – Đấng vĩ đại đã dùng đôi bàn tay và sức lao động không mệt mỏi của mình để tạo nên ranh giới, giữ cho bầu trời mãi mãi vươn cao.

Thần Trụ Trời chống tay nạnh sườn, ngửa mặt lên nhìn bầu trời xanh biếc, rồi lại cúi xuống nhìn mặt đất nâu sẫm, lòng ngập tràn niềm tự hào. Ngài đã hoàn thành công việc nặng nhọc nhất. Tuy nhiên, nếu các em nhìn kỹ, mặt đất lúc này chỉ là một mặt phẳng lì tẻ nhạt, phẳng phiu như một chiếc bánh xèo khổng lồ. Bầu trời cũng chỉ là một vòm xanh trống trải, chưa có những cung điện mây tráng lệ lấp lánh rực rỡ.

Thế giới này vẫn cần được tô điểm thêm thật nhiều phép màu nữa để trở thành một ngôi nhà thực sự hoàn hảo. Và chiếc cột chống trời bằng đất đá khổng lồ, sần sùi kia liệu có đứng đó mãi mãi giữa trung tâm vũ trụ không? Khi khoảng cách giữa bầu trời và mặt đất đã trở nên ổn định, vững chắc vĩnh viễn, Thần Trụ Trời sẽ làm gì với chiếc cột vĩ đại mà mình vừa hì hục xây lên?

Những bí mật thú vị về dáng hình của những ngọn đồi uốn lượn, những thung lũng sâu thẳm mà chúng ta thấy ngày nay đang ẩn chứa ngay trong chính quyết định tiếp theo của vị Thần. Nếu các em đã được nghỉ ngơi đôi chút sau khi xem Thần hì hục xây cột, chúng ta sẽ cùng bước sang phần tiếp theo nhé.


Bạn có muốn tôi tiếp tục viết Phần 5: Các Thần Thức Tỉnh và Sự Lập Nên Thiên Cung, bắt đầu với Chương 9: Đồi Núi Khởi Hình không?