Zzzz
Notes
2026
0207

0207

Hãy thay đổi cách tiếp cận

Chỉ "khoe" khi đã làm được điều gì đó. Khoe có nhiều mục đích không phải chỉ để thoả mãn. Thực hành nghiêm mật giới thứ 5:

  • Phép thực tập tiêu thụ có chánh niệm
    • Không bao giờ uống đồ uống có cồn một mình

Tiêu thụ có chánh niệm

Mình đang phân vân về việc tiêu thụ có chánh niệm. Ví dụ có nên uống bia rượu khi chung vui với bạn bè không?

  • Nhưng tôi nghĩ đó là cái giá phải trả để đạt được sự tỉnh thức. Việc thực hành không dùng bia rượu và các loại nước lên men đóng chai là cái giá phải trả của sự tự kỷ luật.
  • Nhưng cuộc đời quý giá là những trải nghiệm mà.

Hay khi ra quán thì nên uống cà phê hay uống nước lọc?

NỘI DUNG CHÍNH THỨC TÔI CAM KẾT:

  • Không sử dụng bia, rượu các loại nước đóng chai trong bữa ăn hàng ngày. Nhưng không bao gồm những bữa tiệc.
  • Tuyệt đối không tiêu thụ các sản phẩm điện tử độc hại hoặc đang không phục vụ mục tiêu cao hơn của bản thân như: game, nghe văn học mạng (có thể đọc nhưng chỉ những tác phẩm xịn), sản phẩm khiêu dâm...

5 giới

  • Bảo vệ sự sống (Giới thứ nhất): Ý thức được những khổ đau do sự sát hại gây ra, người thực tập nguyện nuôi dưỡng lòng từ bi và sử dụng những phương cách để bảo vệ sự sống của con người, động vật, thực vật và môi trường.
  • Hạnh phúc chân thực (Giới thứ hai): Ý thức được những khổ đau do bóc lột, bất công và trộm cắp gây ra, người thực tập nguyện thực tập chia sẻ thời gian, năng lượng và vật chất của mình với những người thực sự cần thiếu; tôn trọng quyền tư hữu nhưng cũng ngăn chặn những cách làm giàu bất lương.
  • Tình thương đích thực (Giới thứ ba): Ý thức được những khổ đau do hành vi tình dục không trách nhiệm gây ra, người thực tập nguyện bảo vệ hạnh phúc của cá nhân và kẻ khác. Nguyện không ăn nằm với những người không có sự cam kết gắn bó lâu dài và không có sự đồng ý của hai gia đình.
  • Lời nói ái ngữ và lắng nghe tận tình (Giới thứ tư): Ý thức được khổ đau do lời nói thiếu chánh niệm và do sự thiếu lắng nghe gây ra, người thực tập nguyện học nói những lời gây lại niềm tin, an vui và hy vọng; nguyện không nói những điều không đúng sự thật hay gây chia rẽ.
  • Nuôi dưỡng và trị liệu (Giới thứ năm): Ý thức được những khổ đau do sự tiêu thụ thiếu chánh niệm gây ra, người thực tập nguyện giữ gìn sức khỏe cho thân và tâm bằng cách thực tập ăn uống và tiêu thụ có chánh niệm. Không dùng rượu, các chất ma túy cũng như các sản phẩm văn hóa độc hại (game, phim ảnh, sách báo mang tính bạo động hay thèm khát).

Tôi cần một chiến lược rõ ràng cho việc tiếp theo để tránh việc mất tâm lực vào những thứ không cần thiết

Suy ngẫm về sự giáo dục.

Cần thiết phải đi từ mục tiêu tối thượng. Liệu mục tiêu tối thượng có phải là duy trì sự tồn tại?

Chưa chắc, vì ngay cả vũ trụ vật chất này vẫn đang chết dần và cũng chưa biết sự tồn tại thực sự có ý nghĩa là gì. Là sự tồn tại của tôi hay của nhân loại hay của vũ trụ? Những câu hỏi này thật khó trả lời, vậy liệu lang thang với những câu hỏi hay lựa chọn sống với đức tin vững chắc là tốt hơn?

Có đức tin khiến ta thấy cái chết nhẹ bẫng như là: "Ta là vũ trụ, vũ trụ thức giấc thông qua ta..." hay "Ta tồn tại khi ngọn lửa ý chí của ta còn cháy"... Có đức tin khiến ta sợ hãi cái chết như kiểu: "Ta cùng với tư duy này chính là thứ duy nhất thực sự tồn tại..." hay "Sự tồn tại của ý thức này là thứ duy nhất có ý nghĩa...".

Đại đa số mọi người, khi đối mặt với sự sợ hãi cái chết sẽ lựa chọn dạng đức tin thứ nhất. Đơn giản vì chết là thứ mà tất cả mọi người khác chắc chắn phải đối mặt ngoại trừ ta. Ta chưa chết nên ta chưa chắc chắn rằng ta sẽ chết.

Vậy liệu ta nên "sẵn sàng đánh đổi mọi thứ cho sự tồn tại này" hay "thong thả tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống, coi cái chết chỉ đơn giản như một sự chuyển hoá sang dạng khác thôi".

Cần phải có một sự cân bằng ở đây, sự cân bằng cũa riêng ta.

Ta, ý là thằng Minh này, không thể sống như một cỗ máy được lập trình chỉ để tìm mọi cách duy trì sự sống. Điều này tương tự như trải nghiệm làm công chỉ vì sinh tồn chứ không còn vì mục tiêu nào cao hơn. Ta cảm thấy thời gian trôi qua như một cái chớp mắt, số tuổi tăng lên nhưng thời gian "sống" thì gần như bằng không. Nhưng cũng không thể coi nhẹ cái chết lại càng không được sợ hãi cái chết đến mức phải cố "trải nghiệm" thật nhiều trong hoảng loạn.

Ta, riêng ta lựa chọn con đường tôn trọng sự sống của chính mình. Nghiêm túc với mục tiêu duy trì sự tồn tại này. Nhưng không đánh đổi nó bằng mọi giá. Tuy vậy chỉ có một thứ giá trị hơn thôi, đó là sự duy trì của ngọn lửa ý chí này.

Vậy mục tiêu tối thượng là duy trì ngọn lửa ý chí của việc "duy trì ngọn lửa ý chí của việc tồn tại tại thể vật chất".