Cần sắp xếp thời gian thế nào?
- Thứ 2 làm thủ công
- Thứ 3 vẽ màu nước
- Thứ 4 nặn đất sét
- Thứ 5 nấu ăn
- Thứ 6 dã ngoại hoặc tập kịch
Sau giờ học môn nào thì luyện thêm nghệ thuật môn đó. Nhưng mình vẫn phải đọc hết cái quyển curriculum kia đi. Hoặc đi scan đi. Mình cần bám sát vào thực hành giáo dục Waldorf. Thế còn các quyển sách trong nhà, rồi học văn bằng 2, rồi học UoP nữa, làm gì có thời gian đâu ra lắm thế???
Mình cần phải quay lại với việc mình tìm kiếm gì trong cuộc đời. Mình cứ mải mê chạy theo việc gì đó. Mình không nuôi dưỡng các mối quan hệ, mình mải miết chạy theo điều gì, mình cũng không rõ nữa.
Đôi lúc mình còn thấy mất kết nối với Núc Níc??? Là sao ta, mình sống vì điều gì?
Những gì mang mình đến ngày hôm nay? Xe đạp, karate, guitar.
Những thứ khác kia khiến mình mất năng lượng khá nhiều.
Mình thấy tiếp theo mình cần dành thời gian cho Núc Níc, nhưng làm sao đểt thực sự tận hưởng khoảng thời gian bên người khác?
Các cảm xúc đến từ đâu? Cảm giác gắn bó đến từ đâu? Cảm giác của sự đồng điệu tâm hồn đến từ đâu?
Tại sao tôi ngày càng mất kết nối với người khác. Có phải do tôi quá tập trung theo đuổi những mục tiêu xa vời mà bớt thấy niềm vui trong các hoạt động cùng người khác?
Do mạng xã hội nữa phải không?
Mình đã trải qua nhiều chuyện, việc của mình không phải là đi tìm kiếm lại những trải nghiệm đó nữa. Mà là tạo thành những trải nghiệm tuyệt hảo cho người khác.
Kiến thức ư, mình đâu có biết gì nhiều, mình chỉ học mỗi vật lý thôi mà. Mình thấy mình vẫn oke đấy thôi.
Học Vật lý là đi vào chi tiết và quy luật bản chất.
Còn lại thì cứ đọc nhiều sách thôi. Đọc thôi không cần nhiều.
Vì nếu kể ra thì có nhiều thứ phải đọc lắm. Như phương pháp sư phạm này, waldorf, UoP, sơ cứu. Rồi các tác phẩm hay. Rồi đọc về sinh học, vật lý. Đọc về võ thuật. Rồi học về âm nhạc nữa.
Thật ra với AI, mình muốn có các kỹ năng thì thay vì đọc sách, hãy đặt câu hỏi, trước tiên là câu hỏi về tổng quan lĩnh vực đó, sau đó là các câu hỏi chi tiết trong quá trình mình thực hành.
Còn với internet, mình có thể trải nghiệm các nghệ thuật thông qua video, hình ảnh, âm thanh. Đã khá nhiều đủ để mình biết hay, đẹp là như thế nào rồi biến chuyển nó thành của mình.
- Từ đó mình có thể viết nên câu chuyện, làm nên bộ phim của riêng mình.
- Tự chế ra các sản phẩm phục vụ đời sống.
- Tự làm các món ăn ngon.
Người Do Thái lớn lên với câu chuyện của họ. Mình cũng có thể khiến thế hệ sau lớn lên với câu chuyện của mình.
Lồng ghép các kiến thức mới mẻ mình học được cho câu chuyện. Vẽ tranh minh hoạ cho câu chuyện, viết thơ, phổ nhạc cho câu chuyện. Học các kiến thức mới mẻ để bồi đắp cho câu chuyện. Đọc thêm các câu chuyện khác để lấy chất liệu cho câu chuyện. Làm một hành trình trải nghiệm để kể câu chuyện.
Thế còn các đồ thủ công thì sao? Đó là thứ mình cần để đạt được tự đo. Gốm, Mộc, may vá, làm vườn, xây dựng đó là các kỹ năng sinh tồn.