Years
0314

Hôm nay mình dành rất nhiều thời gian xem các thông tin về conflict giữa Việt Nam và Trung Quốc. Mình rất lo ngại cho em trai mình. Mình không muốn chiến tranh xảy ra. Mình đã nghĩ trong trường hợp xấu nhất, cùng lắm thì chết thôi. Cơ mà chẳng ai muốn chết khi có thể sống tốt cả. Mình bị cuốn vào sự so sánh giữa Việt Nam và Trung Quốc. Tất nhiên Trung Quốc phát triển nhanh vô cùng và có nhiều điều dể học tập. Nhưng Việt Nam cũng có con đường riêng, và cũng đang không phải quá tệ. Như kiểu nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống thì cũng không phải thấp nhất. Nói câu này xong lại thấy tệ vì vẫn có tâm so sánh. Việt Nam hay Trung Quốc thì cũng đâu phải bản thân ta. Giàu có, tinh thần cao hay các chỉ số đâu phải là hạnh phúc. Hạnh phúc là bây giờ và ở đây. Chắc gì sang sát na tiếp theo mình đã còn tồn tại. Không cần quá truy đuổi cảm xúc tốt, hay sự thỏa mãn. Quan trọng hơn là cảm nhận rằng mình đang sống. Mọi sự hỷ nộ ái ố đều là sống. Có cần làm gì tiếp không? Cảm nhận!


Mình không cần làm thứ người khác cần. Mình chỉ làm thứ mình cần.