ThuanNhien
Viethuyensuky

Việt Huyền Sử Ký

Hạt Mầm Ánh Sáng

Hãy cùng nhắm mắt lại để sự tối đen bao phủ chúng ta. Để tâm trí trống rỗng, cùng trở về thuở Hỗn Mang. Khi mà chưa có loài người, sinh vật hay cây cỏ. Chưa có núi sông hay biển. Chưa có trời đất hay các vì sao. Tất cả chỉ là tối đen mịt mùng và lạnh lẽo. Thậm chí thời gian cũng chưa được đếm nhịp. Mọi thứ cứ như vậy không biết trôi qua bao lâu, ngàn năm, triệu năm, tỷ năm... không ai biết.

Bỗng từ nơi tối tăm sâu thẳm nhất, một ánh sáng le lói xuất hiện, chợp sáng, chợp tắt. Khi lại gần sẽ thấy rõ ràng hơn. Đó là một hạt giống có ánh sáng êm dịu. Ánh sáng này như màu sắc của cầu vồng, cứ nhịp nhàng lưu chuyển theo từng nhịp đều đặn. Và từ đó thời gian bắt đầu đếm nhịp.

Phía bên trong Hạt Giống Ánh Sáng là một thế giới êm đềm với vô vàn các linh hồn đang cuộn tròn ngủ say. Có linh hồn xanh thẳm như biển sâu, có linh hồn đỏ rực như lửa, có linh hồn trắng tinh khôi như tuyết và còn vô vàn các linh hồn khác với đủ màu sắc rực rỡ. Tại tâm của hạt giống là các linh hồn khổng lồ vĩ đại hơn cả, các linh hồn này như chứa đựng luồng sức mạnh vô tận nhưng lại vô cùng dịu dàng. Hơi ấm và ánh sáng từ các Linh Thần Khổng Lồ Vĩ Đại toả ra một cách nhịp nhàng đều đặn tựa như một điệu hát của cha mẹ ru con.

Cùng thời điểm hạt giống ánh sáng xuất hiện thì từ những nơi tối tăm sâu thẳm khác cũng xuất hiện những cái bóng dường như còn tối đen, sâu thẳm và lạnh lẽo hơn cả. Chúng ghét ánh sáng và hơi ấm, chúng cứ lang thang vô định khắp nơi, như muốn dập tắt hết ánh sáng và hơi ấm. Chúng muốn giữ cho mọi thứ mãi mãi chìm trong bóng tối và lạnh lẽo.

Rồi một ngày chúng tìm thấy Hạt Giống Ánh Sáng. Từ bốn phương tám hướng, các Bóng Tối Sâu Thẳm dần dần tụ tập, bao vây lấy Hạt Giống Ánh Sáng. Chúng dùng sự tối tăm và khí tức lạnh lẽo của mình để bao phủ lấy Hạt Giống Ánh Sáng. Sức ép khủng khiếp đè nén lên vỏ của Hạt Giống Ánh Sáng. Từng luồng khí tối tăm lạnh lẽo không ngừng đập lên vỏ của Hạt Giống Ánh Sáng. Chúng muốn phá vỡ lớp vỏ để chui vào bên trong, để dập tắt hết ánh sáng và hơi ấm, để nuốt chửng lấy các linh hồn đang ngủ say bên trong.

Phía trong hạt giống, các linh hồn bị rung lắc chao đảo dữ dội. Rồi bỗng một tiếng rắc vang lên mang theo nỗi sợ hãi. Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên vỏ hạt giống. Rồi vết nứt cứ thế lan tràn. Hơi thở tối tăm lạnh lẽo của các Bóng Tối Sâu Thẳm len lỏi vào bên trong hạt giống. Các linh hồn đang ngủ say bắt đầu cảm thấy lạnh lẽo và sợ hãi. Chúng co cụm lại với nhau, cố gắng giữ chặt lấy nhau để sưởi ấm cho nhau. Nhưng hơi lạnh cứ thế len lỏi vào, làm cho chúng ngày càng co cụm lại, ngày càng sợ hãi hơn. Chúng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức. Chúng không biết phải làm sao để chống lại hơi lạnh này. Chúng bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.

Hơi lạnh chạm đến tâm hạt giống, nơi nhửng Linh Thần Khổng Lồ Vĩ Đại Đang ngủ say. Các Linh Hồn này cảm nhận được mối nguy hiểm đang đến gần và sự sợ hãi run rẩy của các linh hồn bé nhỏ. Một sự rung động nhẹ từ tâm hạt giống. Những nhịp điệu nhỏ từ các Linh Thần Khổng Lồ Vĩ Đại bắt đầu nhanh hơn, mạnh hơn. Hơi ấm cũng từ đó lan toả ra xung quanh, sưởi ấm các linh hồn bé nhỏ. Ánh sáng cũng sáng dần lên, từ êm dịu, dần dần chói chang rực rỡ vô cùng như thể muốn xua đuổi hết bóng tối và lạnh lẽo xung quanh.

Các Bóng Tối Sâu Thẳm nhận thấy điều này. Chúng càng điên cuồng hơn. Chúng gom hết khí tức lạnh lẽo tối tăm lại dồn nén vào Hạt Giống Ánh Sáng, định một lần dập tắt hết tất cả. Chiếc vỏ hạt giống dưới sức ép khủng khiếp như bị thu nhỏ đi một nửa, vết nứt lan rộng khắp nơi, chỉ trực vỡ vụn. Hơi ấm và ánh sáng vừa lan tràn lại bị đè ép thu nhỏ hơn nữa. Mọi thứ đang đứng trước việc một lần nữa chìm vào bóng tối và lạnh lẽo vĩnh hằng.

Đúng lúc này, một âm thanh vừa trầm thấp lại cũng sắc lạnh vang lên từ lõi của hạt giống. "Hmmm, iiiii...". Hạt Giống Ánh Sáng bung nở. Ánh sáng chói loà che lấp hết mọi thứ. Trong khoảnh khắc, xung quanh không còn gì khác ngoài ánh sáng. Các Bóng Tối Sâu Thẳm bị đánh tan và đẩy lùi đến những nơi xa xôi nhất.

Vô vàn linh hồn ánh sáng lấp lánh bay ra khắp muôn nơi, tạo nên những dải ngân hà và những vì sao rực sáng.

Tuy nhiên, sau giây phút loé sáng rực rỡ chói loà để bảo vệ mầm sống, các Linh Thần Khổng Lồ Vĩ Đại đã cạn kiệt sức lực. Ánh sáng dần thu lại dịu êm, trôi bồng bềnh giữa những dải ánh sáng vừa sinh ra và chìm vào một giấc ngủ rất dài.

Các thiên thần bé nhỏ
Ngủ trong hạt mầm xinh
Vang khúc nhạc an bình
Tựa nhịp đàn êm ái.

Bỗng lạnh lùng kéo tới
Cùng bóng tối bủa vây
Mưu toan dập tắt đi
Hạt mầm của sự sống.

Vỏ hạt dần nứt vỡ
Thiên thần nhỏ lạnh run
Linh thần vươn sức mạnh
Toả hơi ấm che chở.

Hạt nở bừng ánh sáng
Ngân hà toả rạng ngời
Bóng tối mãi lùi xa
Mầm sống nở muôn đời.

Khai Thiên Lập Địa

Không biết bao nhiêu vạn năm đã trôi qua. Tại một khoảng không gian mù mịt. Linh Thần Khổng Lồ Vĩ Đại thức giấc. Tại nơi đây khí nhẹ và khí nặng quện chặt lấy nhau, đất và trời dính liền như một mớ bùng nhùng. Cảm nhận thấy cứ thế thì sự tối tăm, lạnh lẽo của Hỗn Độn sẽ quay trỏ lại một lần nữa. Linh Thần Khổng Lồ Vĩ Đại bèn dùng sức mạnh của mình để đẩy khí nhẹ lên cao làm Trời, nén khí nặng xuống thấp làm Đất. Nhưng mỗi lần Linh Thần đẩy Trời lên cao thì chẳng bao lâu Trời và Đất lại quấn chặt lấy nhau thành một mớ Hỗn Độn.

Sức ép này là do Bóng Tối Sâu Thẳm dùng lực Hỗn Độn mà sinh.

Linh Thần thấy không thể chỉ dùng linh khí mà phân định trời đất. Thần bèn trước tiên thu thập khí nhẹ, khí nặng xung quanh. Dùng ngọn lửa linh hồn, tự thân luyện hoá khí Hỗn Độn. Phân tách khí nặng, khí nhẹ lần lượt tạo ra trái tim, khung xương, mạch máu, da thịt... Hết một vạn tám ngàn kiếp thì thành hình một thân hình Thần Khổng Lồ.

Thân hình thành cũng là lúc Trời Đất phân chia. Nhưng những Bóng Tối Sâu Thẳm vẫn không ngừng gây sức ép. Trời cứ muốn xà xuống, Đất cứ muốn dâng lên hoà vào nhau một lần nữa.

Thần khổng lồ đứng dậy, ngẩng đầu đội trời, rồi tự mình đào đất, đập đá, đắp thành một cái cột vừa cao, vừa to để chống trời. Hễ cột được thần đắp cao lên chừng nào thì trời như một tấm màn rộng mênh mông được nâng dần lên chừng ấy. Thần hì hục vừa đào vừa đắp, chẳng bao lâu, cột đá cứ cao dẫn, cao dần và đẩy vòm trời lên mãi phía mây xanh mù mịt.

Từ đó trời đất phân ra làm hai. Đất phẳng như cái mâm vuông, trời ở trên như cái bát úp, chỗ giáp giới giữa trời và đất gọi là chân trời.

Những vụn đá từ cột đá rơi xuống tạo thành những ngọn núi. Nơi thần đào đất thì lõm xuống tạo thành biển rộng.

Khi cột đá thành, thần lại tiếp tục dùng ngọn lửa linh hồn để luyện hoá biến cột đá thành một cây gậy thần. Lại mất thêm một vạn tám ngàn kiếp nữa. Thần gọi tên đây là Gậy Trụ Trời.

Thần nghĩ chỉ có khi đánh tan sức ép của Bóng Tối Sâu Thẳm thì Trời Đất mới có thể phân định vĩnh viễn. Thần bèn gầm một tiếng:"Hmmmm, Hây Yaaaaa". Thần nhấc Gậy Trụ Trời lên múa một vòng cho thuận tay rồi bay vào không gian nơi có các Bóng Tối Sâu Thẳm đang gây sức ép.

Chín chín tám mươi mốt gậy vung lên đánh bay bay hết tám mươi mốt Bóng Tối Sâu Thẳm vây quanh về tận rìa của vũ trụ.

Khi các Bóng Tối Sâu Thẳm bị đánh tan, nhận thấy ngọn lửa linh hồn của mình quá mạnh lại vương nhiều khí tức Hỗn Độn khiến các Linh Thần khác không thể thức giấc, vạn vật không thể sinh sôi. Thần không quay trở về mặt đất nữa mà hoá thân thành một ngọn lửa rực rỡ trên bầu trời. Mặt hướng về mặt đất mà coi sóc bảo vệ. Nên từ đó về sau, sinh linh dưới đất gọi ngọn lửa lớn đó là Mặt Trời. Thần toả ra hơi ấm và ánh sáng xuống mặt đất, giúp các Linh Thần khác dần dần thức giấc.

Thần Sông, Thần Núi, Thần Biển, Thần Mặt Trời, Thần Mặt Trăng, Thần Gió, Thần Sét... và rất nhiều vị thần khác dần dần thức giấc. Linh khí của các vị thần lan toả khắp nơi, vạn vật sinh sôi nảy nở.

Vì vậy, dân gian có câu hát còn truyền đến ngày nay:

Thần Đếm cát
Thần Tát bể
Thần Kể sao
Thần Đào sông
Thần Trồng cây
Thần Xây núi
Thần Trụ Trời.

Tham khảo: [1] Thần thoại Bàn Cổ [2] Thần Trụ Trời [2] Genesis - GA 122 - Rudolf Steiner

Rồng xuất hiện

Thuở sơ khai, khi các thần thức giấc. Linh khí từ các thần đều còn rất hỗn loạn. Khiến tính khí các thần cũng thất thường vô cùng.

Thần Sét là một vị thần có hình thù kỳ dị, tính tình nóng nảy vô cùng. Một lời không hợp liền quát tháo ầm ĩ. Tiếng thần quát tháo: "Đì Đùng, Đì Đùng..." vang động khắp trời đất. Khiến các sinh linh vô cùng sợ hãi. Khi ra tay, thần tạo ra những tia chớp rực rỡ, xé toạc màn đêm, soi sáng cả một vùng trời rộng lớn. Thần thường xuất hiện với một chiếc rìu đá trên tay không rõ để làm gì, khi xong trận chiến, thần chẳng thèm cầm về mà vứt luôn lại đó. Thế nên ngày nay người ta thường thấy những tảng đá có hình thù kỳ lạ, đó chính là những chiếc rìu của Thần Sét.

Thần Sét có một em song sinh tên là Thần Mưa. Thần Mưa có tính tình trái ngược với Thần Sét. Thần Mưa hiền lành, ôn hòa, luôn mang đến sự mát mẻ, dễ chịu cho vạn vật. Thần Mưa thường xuất hiện với một chiếc ô trên tay, có khả năng tạo ra những cơn mưa hiền hòa hoặc những cơn bão dữ dội.

Thần Gió là vị thần có hình dáng kỳ lạ, không có đầu, thường xuất hiện dưới dạng một chiếc quạt thần nhiệm màu, có khả năng tạo ra những luồng gió hiền hòa hoặc kết hợp với thần Mưa, thần Sét tạo ra những cơn bão dữ dội. Thỉnh thoảng thần dạo chơi trên mặt đất. Đó là lúc đồng bằng nổi lên những trận gió xoáy.

Thần Núi là vị thần có sức mạnh phi thường, thân hình đồ sộ tựa non cao, thường được biết đến với khả năng dời non lấp bể và lòng nhân hậu, bao dung đối với mọi sinh linh.

Các thần như thế khiến không gian sinh tồn trên mặt đất hay trong biển cả đều vô cùng khắc nghiệt. Cũng do đấy, các loài kỳ linh dị thú cứ thế mà sinh. Mỗi loài đều có năng lực đặc biệt. Thế mới sinh tồn được.

Tương truyền, thưở xưa có loài cá chép lạ. Thân hình đồ sộ, vảy vàng óng ánh, cá thường sống trong sông. Khi sống chỉ bơi ngược dòng, khi chết mới xuôi theo dòng nước. Lại truyền rằng, ngày nọ có một con cá thần to lớn hơn cả, cá thần cứ thế bơi ngược dòng nước lên đến thượng nguồn. Tại đó cá gặp một thác nước cao đến tận trời cao. Thác nước từ trời đổ xuống ầm ầm, tung bọt trắng xoá, hung mãnh vô cùng. Nghĩ rằng đây là con đường lên trời, Cá Thần lấy thế vụt qua đám bọt nước, nhập vào trong dòng thác rồi cứ thế bơi ngược dòng mà lên. Con đường lên trời dài vô cùng. Cá bơi hết chọn chín chín tám mươi mốt kiếp, vượt qua vô vàn gian nan trắc trở. Khi gần lên tới nơi thì một cánh cổng lớn xuất hiện. Nhưng cánh cổng đá hoa cương nặng nề vô cùng. Xung quanh xẹt xẹt những tia sét. Cá Thần chỉ cần hơi đến gần là bị sét đánh xuyên thủng vảy thịt, lộ xương trắng hếu. Quanh người cá thần máu thịt chảy ra đỏ thẫm, hơi thở ngắt quãng, tâm trí dần mờ mịt. Bỗng một tiếng chim thanh minh từ đâu xa vang lên, khiến cá lấy lại đôi chút thanh tỉnh. Cá Thần điều hoà lại hơi thở, lấy hết sức bình sinh, vọt lên một lần nữa. Lần này cá bay thật mạnh, những tia sét mới đầu vàng choé, sau đậm dần, dần dần mạnh lên đổi thành tím đậm không ngừng oanh kích lên thân cá. Vảy thịt cá cháy khô, thủng lỗ chổ, chỉ còn bảo trì một chút suy nghĩ. Cá định dùng đầu đập thẳng vào cửa đá, đẫu biết cứ thế thì phải nát đầu mà chết chẳng phải nghi ngờ. Nhưng chấp niệm xuyên suốt chín chín tám mươi mốt kiếp khiến cá quyết không lui bước. Đúng lúc này cổng trời mở ra một khe hẹp. Cá lách qua khe cửa. Khi thân hình cá bay qua đến đâu, vảy thịt mọc lại đến đó, càng kiên cố hơn vô cùng. Thân hình dài ra bảy khúc, thân mọc thêm năm móng với vuốt sắc như dao. Có thể đạp lên mây, lại có thể bóp nát đá. Đầu Cá mọc sừng, râu dài có thể tạo sét không kém gì các vị thần linh. Cá Chép đã Hoá Rồng.

Rồng thần quyền năng vô cùng. Rồng có thể biến hóa thành người, bay lên trời, lặn xuống nước, đi mây về gió. Rồng thống trị muôn loài dưới biển. Lại có thể đạp mây cưỡi gió bay lên trời. Hô mưa gọi gió, tạo sét không kém gì các vị Thần linh.

Rồng thần làm vua ba ngàn sáu trăm giống thuỷ tộc, tự xưng Long Vương, xây dựng Long Cung dưới biển. Mỗi lần Long Vương dạo chơi mặt đất cũng tạo ra gió mưa, sấm sét.

Tham khảo: [1] Sách giáo khoa Ngữ Văn 10 - tập 1 - Kết nối tri thức với cuộc sống. [2] Lược thảo về thần thoại Việt Nam - Nguyễn Đồng Chi [3] Thần thoại cá chép hoá Rồng

Tiên Lạc

Cò trắng muốt thuộc giống Hạc Thần.

Đất Phong Châu thời thượng cổ có một cây lớn gọi là cây chiên đàn cành lá xum xuê, che lợp tới mấy ngàn dặm. Có chim hạc đến đậu nên chỗ đất đó gọi là đất Bạch Hạc

Miêu tả phổ biến là Phượng Hoàng đang tấn công con rắn bằng móng vuốt của nó với đôi cánh dang rộng. Người ta tả Phượng Hoàng với các đặc điểm là loài vật có đầu gà, hàm én, cổ rắn, lưng rùa, đuôi cá và cánh khổng tước với 5 màu và cao 6 thước. Còn có một vài người tả rằng Phượng Hoàng có phần giống chim trĩ như có đầu gà, mỏ nhạn, cổ hạc, vảy cá và đuôi công. Nó tượng trung cho 6 thiên thể mà ngày nay có thể hiểu nôm na là: đầu là trời, mắt là Mặt Trời, lưng là Mặt Trăng, cánh là gió, chân là đất và đuôi là các hành tinh. Lông của nó đại diện cho màu sắc của ngũ hành, bao gồm: đen, trắng, đỏ và xanh vàng.

Nó là biểu tượng của đức hạnh và vẻ duyên dáng, thanh nhã.

Là hóa thân của Âu Cơ là quốc mẫu của dân tộc Việt Nam trong truyền thuyết con rồng cháu tiên. Âu Cơ là một tiên nữ, con gái một vị thần núi nào đó mà không phải là Đế Lai của Thần Nông Thị. Nàng đi khắp bốn phương để giúp đỡ và chữa trị cho những người đang lâm bệnh và gặp khó khăn. Nàng có lòng từ bi và có tài về y thuật. Một ngày nọ, một con quái vật làm nàng sợ hãi. Nàng liền biến thành một con phượng hoàng mà bay đi. Lạc Long Quân, là thần rồng từ biển cả, thấy nàng đang gặp nguy hiểm liền cầm lấy cục đá và giết tên quái vật. Sau đó tình yêu đã nảy nở giữa hai người và họ cưới nhau. Âu Cơ sinh ra một bọc trứng có 100 người con đó là tổ tiên người Việt.

Theo thần thoại phương Đông, sau khi vị thần Bàn Cổ thoát ra từ “quả trứng” khổng lồ của sự hỗn loạn, 4 sinh vật khác đã theo ông tồn tại. Đó là Long (rồng), Ly (kỳ lân), Quy (rùa), và Phượng (phượng hoàng). Đây được gọi là Tứ Linh (4 thần linh), đã hợp sức với thần Bàn Cổ để tạo ra thế giới; sử dụng thần thông của mình để tạo ra ngũ hành (kim, mộc, thủy, hỏa, thổ), tạo ra 4 mùa (xuân, hạ, thu, đông), 4 hướng (đông, tây, nam, bắc). Trong cuộc kiến tạo thế giới thì Phượng Hoàng làm chủ lửa, mùa hạ, và phương Nam.

Trên mặt đất sinh ra giống Tiên Lạc có phép thuật vô biên. Biến hoá khôn lường, không sợ lửa nước. Sải cánh dài hàng trăm trượng, hơi thở như lửa. Mỗi lần chim Lạc bay qua tạo thành một dải sáng bảy màu rực rỡ bầu trời.

Tham khảo: [1] Cò trắng [2] Tiên hạc [3] Phượng hoàng [4] Dục Hoả Trùng Sinh